NHỚ
Nhớ mùa thu ấy em đi
Nhớ ngàn liễu rủ thầm thì hơi may
Nhớ bàn tay, nhớ ngón tay
Nhớ con đường nhỏ từ ngày yêu em
Những ngày tuổi trẻ thần tiên
Những ngày ân ái của riêng chúng mình
Thế rồi để hận ngày xanh
Cho mình nuối tiếc, cho mình xót xa
Dù cho năm tháng phôi pha
Dễ gì quên được tình ta buổi đầu?
Vũng Tàu, đêm 10-11/3/1998
Điều em chưa nói, anh chờ đợi
E ấp nhìn anh, e ấp hoài
Sớm nay ánh mắt em bừng sáng
Đã nói giùm em, nói hết rồi!
Vũng Tàu 14/6/1998
GẶP EM
Nhớ em : ánh mắt, nụ cười
Tìm em suốt nửa cuộc đời, gặp em
Gần em , mới hiểu em thêm
Hai bàn tay trắng làm nên cơ đồ
Qua rồi tuổi trẻ mộng mơ
Còn đây tiếng hát, lời thơ chúng mình
Em cho anh những tấm hình
Tâm hồn em đó, tâm tình anh đây
Bàn tay nắm một bàn tay
Tay em hơi ấm đã đầy tay anh
Qua rồi năm tháng chiến tranh
Gần nhau, hai đứa chúng mình thương nhau
Thời gian không thể phai màu
Chung lời nguyện ước thương nhau trọn đời
Sớm nay cầu Chúa trên trời
Chúa ban hạnh phúc cho người trần gian
14/6/1998
ĐẸP
Em không là hoa khôi
Cũng không phải người mẫu thời trang
môi hồng mắt biếc
Mà sao anh vẫn khen em đẹp?
- Vì em rất hiền
Và vô cùng chân thật
Dù em có “ghét” anh thêm
Anh vẫn nói rằng :
- Đây là lời mách bảo của con tim
Chỉ khi yêu người ta mới biết
Chỉ khi yêu mới nhìn ra cái đẹp!
18/6/1998
VIẾT CHO MỘT NGƯỜI
Tặng chị Yên Hà
(họa lại bài thơ Chiều tím)
Tà áo ai vương giọt nắng hồng
Một mình dạo bước lối rêu phong
Có con bướm trắng bên hàng dậu
Và cánh buồm nâu cuối bến sông
Ríu rít chim về, vang tiếng hót
Biền biệt người đi, mỏi mắt trông
Nửa đêm chợt tỉnh trong thương nhớ
Chỉ thấy bâng khuâng bóng nguyệt hồng!
Vũng tàu 28/7/1998
NHỮNG TRANG TÙY BÚT
Những trang tùy bút ngày xưa ấy
Mãi mãi còn đây nét chữ em
Mười hai năm trước không hò hẹn
Nay đã thành thơ, nét chữ quen.
30/6/1998
ĐỪNG BAO GIỜ XA NHAU
Có hai người yêu nhau,
Có tội tình chi mà hai phương trời ngăn cách?
Chúa cũng thương tình
Cho hai người cùng gặp
Một ngày vui giữa vườn hồng
Anh tưởng như là đã muộn?
Em rằng : không muộn đâu anh,
Vườn hồng rợp bóng cây xanh
Mùa thu lá đổ
Rồi mùa xuân sang
Có bao nhiêu cánh mai vàng
Em dành cho anh tất cả
Hai đứa chúng mình đã từng đau khổ
Mới có hôm nay,
Tay nắm chặt tay,
Đừng có bao giờ xa em anh nhé!
16/8/1998
ĐỀ ẢNH
Bức ảnh này đây
Sẽ thay anh ru em vào giấc ngủ
Những đêm trời trở gió
Trong căn phòng lặng thinh
Em chỉ có một mình
Đang nằm nhớ đến anh đây
Qua chặng đường ngăn cách
Em nhìn sang tấm ảnh
Như thấy bàn tay anh
Đặt lên mái tóc bồng bềnh
Ru em giấc ngủ lặng thinh đêm dài…
19/6/1998
EM MẶC BỘ BÀ BA ĐEN
Em mặc bộ bà ba đen
Như cô gái đồng bằng sông Cửu Long
vô cùng duyên dáng
Em mặc bộ bà ba đen
Cho nổi bật thêm làn da trắng
Gặp em, sau phút ngỡ ngàng
Lại nhận ra em là người thành phố
Hẹn em sẽ có một ngày
Ta về miền Tây - sông Tiền, sông Hậu
Xoài thơm, vú sữa, chôm chôm
Cá lóc, canh chua, nước dừa dịu ngọt
Một chiếc xuồng con
Hai đứa chúng mình đi cùng sông nước
Em mặc bộ bà ba đen
Cùng anh sóng bước
Rồi em đi trước
Rồi anh đi sau
Ta lại cùng nhau
Đi vào kỷ niệm dài lâu nghĩa tình!
1/7/1998
KHÔNG ĐỀ
Ai hút mất hồn anh
Ai hút mất hồn em
Cho hai đứa cùng chung nỗi nhớ
Từ buổi quen nhau tình yêu chớm nở…
CHẠY TRỐN
Em chạy trốn một tình yêu
Nhưng tình yêu như một làn hương thơm tỏa nhẹ
Làn hương ấy bủa vây em từ bốn phía
Em không biết chạy đi đâu,
Em đành đứng lại
Và trước mắt em, như trong thần thoại
Anh đã hóa thành chàng thư sinh,
Và vang lên đâu đó khúc nhạc ân tình…
Anh mở rộng vòng tay,
Em đã gục vào vai anh, em không còn chạy trốn!
Ta đã có nhau trong cuộc đời này,
Sau những năm dài chiến tranh trăm đắng nghìn cay
Anh đã đưa em về lầu thơ nơi chân trời hạnh phúc
Em như nàng Tây Thi trong lầu vàng, điện ngọc
Em đã mỉm cười và em lại khóc
Giọt lệ này em dành cho anh,
Nhỏ xuống thành thơ,
như những ngày xưa anh đã dâng tình
Như chuyện cũ đời Trần
Tướng Trần Khắc Chung yêu Huyền Trân Công chúa
Đã cứu nàng từ trong vòng máu lửa,
Đã đưa nàng từ Chiêm Thành vượt biển ra khơi…
Một cánh buồm xa tít nẻo chân trời!
Và cũng như em,
Nàng đã bị tình yêu bủa vây từ bốn phía…
Theo dấu người xưa,
Anh và em đã tìm ra chân lý
Anh và em cùng chạy trốn vào nhau
Như những ngày xưa, từ thuở ban đầu…
19/11/1998
CHO ANH DỪNG BƯỚC BÊN LẦU
Yêu nhau từ những thuở nào
Ngập ngừng câu nói, ngọt ngào lời thơ…
Trải bao tháng đợi năm chờ
Đã thôi ngăn cách, bây giờ có nhau!
Thương anh mưa nắng dãi dầu,
Cho anh dừng bước bên lầu hôm nay…
Bàn tay nắm một bàn tay,
Tay em hơi ấm đã đầy tay anh…
25/10/1998
XUÂN ĐẾN GIÀN KHOAN
Tặng Lệ Quyên
Trên giàn khoan không tính tháng, tính ngày
Chỉ những tấn dầu thô mới ghi bằng bút đỏ
Mồ hôi đã đổ,
Trên tấm áo anh
Ngày càng dài, năng suất lại tăng nhanh
Anh quên cả xuân về theo sóng biếc…
Anh có nghe từ đất liền tiếng lòng em tha thiết
Hướng về anh, người thợ trẻ giàn khoan?
Em gửi tặng anh một bó mai vàng
Hoa phô sắc báo tin xuân về sớm…
Trên giàn khoan không tính ngày tính tháng
Nhưng niềm vui nhân gấp mấy mươi lần…
Ngàn vạn tấn dầu : năng suất của Mùa Xuân
Mỗi quý, mỗi năm lại làm giàu thêm cho Tổ Quốc.
Ngày anh về, em chưa biết được
Nắng sớm, mưa chiều, em đợi, em mong
Trên giàn khoan anh cứ yên lòng
Niềm vui lớn của em, anh góp phần trong đó
Đã quá giao thừa, hoa đầu cành đã nở,
Nơi mỏ Đại Hùng anh có nhớ em không?
Vũng Tàu xuân 1999
CHUYỆN RIÊNG
“Đi, cùng đi đến Cô Tô thành cũ
Chờ trăng lên mơ nữa giấc mơ xưa”
Phạm Huy Thông 1940
Chuyện riêng không ngỏ cùng ai
Chuyện là … câu chuyện của hai chúng mình
Em thì xinh thật là xinh
Mắt huyền, môi thắm lung linh một thời!
Anh như một áng mây trời,
Tìm em suốt nửa cuộc đời phiêu du
Để rồi một sáng mùa thu
Anh lần theo dấu người xưa đi tìm…
Bao năm chân cứng đá mềm
Cùng chung nhịp đập con tim bồi hồi…
Chuyện riêng không của hai người
Kể từ anh gặp nụ cười giai nhân
Đi xa rồi lại về gần
Nụ cười em đó, níu chân anh hoài…
Trách gì anh nữa, là trai
Xa em những tháng năm dài lênh đênh
Trên đường sự nghiệp chênh vênh
Có em, dù mấy thác ghềnh cũng qua!
Chuyện riêng, riêng của hai ta
Kết thành thơ ấy, sẽ là của chung!
Vũng Tàu 3/11/1998
LÁ THƯ EM VIẾT
Thư em, em viết không dài,
Mà sao anh đọc sớm mai tới chiều?
Nhìn từng nét chữ thân yêu
Lại nghe em nói bao điều riêng tư
Chuyện ngày nay, chuyện ngày xưa
Nói sao cho hết trong thư cuối tuần?
Nhớ nhau, nhớ gấp ngàn lần,
Mà thư em viết có ngần ấy thôi!
Hỏi em, em chỉ mỉm cười :
- Có người ít nói, ít cười là em!
Xa anh, em nhớ hằng đêm
Một dòng thôi đủ nói lên rất nhiều
Bằng lòng đi nhé, anh yêu
Một lời em gửi bao nhiêu nỗi niềm.
Chúc anh giấc ngủ bình yên
Chiêm bao sẽ thấy nàng tiên hiện về.
27/11/1998
NGÀY XƯA
Ta còn gì cho nhau
Sẽ dành cho nhau tất cả
Thương như từ buổi ban đầu
Những ngày chiến tranh ác liệt
Chung một ánh đèn
Trong căn gác nhỏ
Ai đã làm duyên
Trong cả nụ cười ánh mắt
Dáng em cao cao tóc dài da trắng…
TIẾNG DƯƠNG CẦM
(Tặng Thùy Dung)
Từ những ngón tay ngà
Tiếng dương cầm đang thánh thót bay xa
Cả không gian tĩnh lặng
Nghe tâm hồn bay bổng với lời ca!
Ta đi trên đường ngát mùi hương hoa sữa
Thấy lòng mình thanh thản bao la
Em ngồi trước dương cầm quen thuộc
Đôi mắt trầm tư, lắng đọng tài hoa.
Nét đẹp ấy chỉ một lần chiêm ngưỡng
Đủ nhớ suốt đời, đâu phải riêng ta!
Ơi ! cô gái dịu dàng, dễ thương đến thế
Mỗi bước ta qua
Nhớ thương da diết
Như phím đàn em nhớ ngón tay ngà…
Đêm Hà Nội bình yên
Tiếng hát Thùy Dung đằm thắm, thiết tha…
CÔ GÁI SÔNG LAM
Sao khuya lấp lánh,
Sóng xô mạn thuyền
Sông Lam vang vọng
Tiếng hò trong đêm…
Quê em đó: dòng sông xanh sóng cuộn
Cha anh xưa thường đi lộng, đi khơi
Cờ xô viết bay lên cùng tiếng trống
Người sông Lam anh dũng tuyệt vời!
Giặc Mỹ đến, chúng đi gieo chết chóc
Gieo đau thương, lửa khói ngập đôi bờ
Từng họng súng từ sông Lam nổi giận
Thiêu cháy quân thù cho xanh mướt khoai ngô…
Vai khoác súng, em đẩy thuyền rời bến
Thuyền của em đang nhằm hướng tiền phương
Lũ cướp biển không thể nào ngăn nổi
Gạo của ta đi khắp chiến trường…
Hôm nay đây, dòng sông Lam gợn sóng
In sắc trời xanh biếc không gian
Bom Mỹ phải câm rồi, trên nửa nước
Khói lửa vẫn còn trên nửa nước: Miền Nam
Tiền tuyến lớn đang ngày đêm mong đợi
Mỗi chuyến hàng thêm một chiến công.
Chưa hết giặc, em chưa về xóm cũ
Đôi bờ xanh, súng thép vẫn vươn nòng!
(Báo Phụ nữ Việt Nam 16/11/1968)
ĐÂY MỘT MÙA THU MÂY TRẮNG BAY
Thôi thế là thôi, lòng khép lại
Mùa thu tan tác lá vàng rơi
Những dòng tâm huyết thời thơ dại
Đã sáng bừng lên nét tuyệt vời
Ngàn xưa danh sĩ với giai nhân
Đã một lần yêu gấp vạn lần
Nay cũng theo người xưa ước nguyện
Cho đời thắm lại một Mùa Xuân
Người đến cùng ta, lòng khép lại
Nghe lòng êm dịu sớm thu nay
Mùa thu đẹp lắm trời phương ấy
Ơi! Một mùa thu mây trắng bay…
8/1998
NHỚ HUẾ
Nhớ Hương Giang, nhớ Ngự Bình
Nhớ chùa Thiên Mụ đậm tình quê hương
Tôi đi đã mấy dặm đường
Một tà áo tím thân thương bay hoài
Nói dùm : Vĩ dạ còn ai
Trải qua bao tháng năm dài chiến tranh
Bâng khuâng một dải trường thành
Hẹn cùng em nhé : nơi anh sẽ về!
Tràng Tiền in dấu người đi
Đông Ba nhộn nhịp ngày về cố đô
Cùng em tìm lại vần thơ
Chìm vào nỗi nhớ bên bờ Hương Giang…
16/6/1998
No comments:
Post a Comment