- I-
Vũ trường Ngọc Lan Đình của nhà hàng Đại
Thành đang đông khách.
Từng đôi trai gái đang say sưa trong tiếng
nhạc rộn ràng dưới ánh sáng đèn màu rực rỡ.
Tùng Lâm ngồi uống bia ở một bàn bên trái
sàn nhảy. Đối diện với Tùng Lâm là một cô gái có tên Lan.
- Em quen chị Lệ Thu, vậy em cho tôi biết
vì sao hôm nay lại vắng bóng Lệ Thu ?
Lan nhìn ông khách một lần nữa. Tuổi năm
mươi của ông ta vừa có vẻ phong sương, lịch lãm, vừa có dáng hào hoa của một Việt
kiều về thăm quê hương. Từ tối hôm qua Lan làm quen với Tùng Lâm, nhảy hai lần
và hôm nay, ông Lâm kêu mệt, không muốn nhảy. Lan nhỏ nhẹ:
- Chị Thu không phải là “đào” chuyên nghiệp ở đây, song cả vũ trường này đều biết tiếng chị. Ở Rex, ở Tân Bình, ở Vũng Tàu, ai nhảy với chị cũng đam mê. Nhất là khi biết chị là vợ một ông cố vấn Mỹ năm xưa, người ta lại càng ao ước được làm quen và nhảy với chị một vài lần. Chị Thu đâu có cần tiền như chúng em. Chị thuộc loại tài tử, nhảy cho vui cũng như uống rượu để giải sầu. Em nghe nói chị Lệ Thu gần đây bận buôn bán với Hồng Kông, Thái Lan nên ít lui tới vũ trường. Những khách quý thường được chị Thu mời đến nhảy chơi tại sàn nhảy trên lầu ba biệt thự Bông Mai Vàng, ông đến đó, có thể gặp được chị Thu...