I.
- Anh không thương em nữa sao, anh Tư?
Nghe tiếng
vợ hỏi đột ngột, gã đàn ông đang nằm dài trên giường, vội quay ra cửa: Út Lan
xúng xính trong bộ đồ ngủ màu hồng đi vào.
Lan vừa
trang điểm xong, phấn son tỏa ra mùi thơm dịu dàng. Nàng ngồi xuống cạnh
giường, làm bộ giận hờn:
- Anh cứ
nhậu hoài rồi lại ngủ nữa! Anh không biết ngoài kia thiên hạ đang vui sao? Đi!
Anh dậy đi chơi với em đi nào! Anh có mệt để em lái xe cho anh, anh cứ ngồi
đằng sau em cho khỏe:
Huỳnh Tư đặt
tay lên vợ. Gã bóp bàn tay trắng muốt, nhỏ xíu của vợ, nhìn thật lâu vào đôi
mắt buồn buồn của Út Lan.
- Đi đâu em?
- Đi Cái Răng! Anh cứ lơ đãng nghĩ những gì ở đâu thế?
