1. TRẬN ĐÁNH MỞ ĐẦU
Ngược đường Hàm Nghi, Văn
Sinh bước đi chậm chậm trên hè phố. Buổi sáng mùa thu mát dịu, Văn Sinh thấy
lòng mình nhẹ nhõm hơn mọi ngày. Không khí ồn ào náo nhiệt chung quanh không
thể làm anh bận tâm. Anh đang nghĩ đến một mục tiêu, một trận đánh sắp xảy ra.
Văn Sinh xốc lại chiếc túi du lịch nhỏ đeo lệch bên vai. Chỉ còn mười bước nữa là đến quán cà phê “Lan”. Anh dừng lại bật lửa châm một điếu thuốc lá Samit. Nét mặt tươi tỉnh của anh bỗng đổi thành nét mặt buồn phiền. Bước đi của anh lại thất thểu như bước đi của một gã thất tình. Văn Sinh vào quán, đi giữa hai hàng ghế đã có người ngồi tìm được một bàn còn bỏ trống ở cuối căn phòng. Đôi mắt lơ đãng của Sinh nhìn suốt một lượt hai dãy bàn mà như chẳng nhìn ai. Sinh gọi một ly cà phê đen rồi cúi xuống xem một tờ báo ảnh của chủ quán để trên bàn.
.jpg)