01 June 2023

CHUYẾN ĐI BÍ MẬT CỦA MAI LAN

 


1.

Mai Lan đứng đợi ngoài cửa phòng Tổ chức đã hơn nửa giờ mà vẫn chưa được vào gặp ông Nhân, trưởng phòng. Cô cũng không dám gõ cửa vì cô biết ông Nhân đang có khách. Người khách ấy chưa ra thì làm sao cô đã vào được?

Công việc của cô đâu phải chuyện làm ăn vui vẻ mà lại là câu chuyện rất buồn, rất gay cấn. Trong cái túi xách tay của cô hôm nay chẳng phải chỉ có gương, lược, son, phấn mà còn có cả một "bản kiểm điểm cá nhân" về tội tham ô hai triệu đồng tiền bán hàng nữa! Cô phải viết đến lần thứ ba rồi mà vẫn chưa đạt yêu cầu của ông Nhân. Hôm qua ông Nhân đã nhíu đôi lông mày sâu róm lại mà nói:

- Sau buổi bán hàng, cô thu được hai mươi hai triệu đồng, tức là cô đã bán ra mười một tấn gạo. Tại sao cô chỉ nộp quỹ có hai mươi triệu. Cô tưởng thủ kho giao nhầm một tấn gạo tức là cô có quyền bỏ túi hai triệu đồng à? Tham ô lương thực lúc này là có tội lớn. Cô ăn cắp hai triệu đồng, bị bắt quả tang, người ta đã kiểm quỹ và lập biên bản, cô cũng đã phải nhận lỗi và trả lại hai triệu đồng rồi. Thế mà cô còn loanh quanh mãi, chỉ nhận kỷ luật ở mức "xin cảnh cáo"! Như vậy là chưa biết điều. Cô học tập rồi, đã biết đấy: ăn cắp một tạ gạo bị truy tố, ngồi tù, huống chi cô lại có gan ăn cắp cả một tấn, mà lại chỉ xin "cảnh cáo"!