04 May 2022

VÒNG TAY NỮ HOÀNG

 



LỜI MỞ ĐẦU

Có một loại ma túy hình con nhộng màu trắng được dân chơi đặt cho cái tên rất đẹp là “Nữ hoàng”

“Nữ hoàng” có sức mạnh hơn nhiều lần so với hồng phiến và heroin.

“Nữ hoàng” từ đâu đến?

“Vòng tay Nữ hoàng” là chuyện kể về những người thực thi lệnh truy nã đỏ của Interpol quốc tế nhằm vào những tên tội phạm nguy hiểm mới lọt vào Việt Nam.

Bạn đọc sẽ gặp lại đại úy Vũ Hùng, đội trưởng trinh sát, người có tài kể chuyện “nghìn lẻ một đêm ” ở vũ trường Siêu Sao .

Mời các bạn hãy cùng chúng tôi theo chân những người trinh sát ...

 

Nguyễn Thiện Thuật

 

I

Người tình một đêm

Vũ trường Siêu Sao bắt đầu sôi động lúc 20 giờ. Chị tài pán Bích Liên ngồi sau bức rèm cửa nhìn ra phòng khách: từ bàn số 2 đến bàn số 10, bàn nào cũng có vũ nữ ngồi nói chuyện rì rầm với khách.

Riêng bàn số 1 dành riêng cho Linh vẫn còn bỏ trống, Linh là hoa khôi ở vũ trường này, cô thường nhận được những cú điện thoại rất sớm. Chốc chốc, Bích Liên lại phải trả lời một ông khách nào đó : Dạ, thưa, Linh chưa tới!

 Và cũng vì Linh có sức hấp dẫn hơn ba mươi vũ nữ ở đây, nên cô càng dềnh dang ít khi đến trước giờ, Bích Liên biết vậy, chỉ nhắc khẽ:

- Khách thường hỏi em sớm lắm đấy. Ngày mai phải đến đúng giờ, nghe!

Linh lại cười rất tươi:

- Chị cứ nói dùm em: xin mời, xin mời quý vị cứ tới, sẽ gặp Linh ngay mà!

Tuy nói vậy, nhưng Linh đã có ước hẹn với chị Bích Liên:

- Vị nào đến sớm thì ngồi bàn với em sớm. Nếu chỉ nhảy một vài bài cũng phải chi cho em, cho chị không dưới ba trăm ngàn. Nếu mời em đi ăn và “vui vẻ” chốc lát thì không dưới một trăm đôla, nếu “vui vẻ” qua đêm thì không dưới hai trăm đôla.

Bích Liên cũng tán thành ngay:

- Ở đời, cái gì cũng phải có giá của nó. Vì vậy khách của em phải là giám đốc cỡ bự, chịu chơi, khách Đài Loan, Hồng Kông, một anh Việt kiều hoặc một cậu ấm tiêu tiền như nước. Còn mấy chú choai choai, mấy anh ngông nghênh gàn dở thì đừng có ngồi bàn số một với em.

- Em hoàn toàn nhất trí với chị. Chị em mình cứ thế mà xài cho khỏe.

- Và mỗi tháng Linh vẫn biếu chị Bích Liên từ 1,5 đến 2 triệu.

Bọn đàn em thường gọi Bích Liên là tài pán hoặc “má mì”, vì Bích Liên đã ở tuổi ngoại tứ tuần, dày dạn kinh nghiệm cai quản vũ nữ ở vũ trường, được ông chủ Siêu Sao giao cho 30 vũ nữ. Chị em đều phải tuân thủ sự điều động của “má mì”, em nào được ra tiếp khách ở bàn nào, đều do Bích Liên bố trí, không cô nào được qua mặt chị. Bởi vậy, cô nào cũng phải ăn ở “biết điều”, sau mỗi buổi tối nhảy nhót đều phải “nộp” phần trăm cho chị.

 Riêng với Linh thì Bích Liên coi cô như con át chủ bài.

- Em có sắc đẹp trời phú ban cho, em có quyền “ra giá” cho bất cứ ai muốn được gần em. Em là “lá ngọc, cành vàng”, em có chỗ đứng riêng của em chứ! Chị đã quý em, ông chủ Siêu Sao càng quý em hơn.

Đối với Linh thì chị Bích Liên là người đi trước, người chị cả chăm sóc cho cô từng bước đi chập chững vào đời. Mới chỉ “nhảy nhót” có hai năm và sống gần chị Liên, mà Linh đã hiểu ra được nhiều điều. Cô hiểu mình “có giá”, thì có quyền bắt bọn làng chơi phải trả giá. Với cô, tất cả đều được tính bằng TIỀN, cô là một thứ “đồ hiệu” không dễ gì mua được. Không phải là khách hào hoa, phong nhã thì dù có cả cọc đô la, cô cũng sẵn sàng bước qua, không thèm ngoảnh lại. Theo lời chị Liên, cô cứ cái “sách” đó mà làm, xem ra lại rất hữu hiệu.

- Em phải giữ gìn sắc đẹp, giữ gìn sức khỏe, đừng để cho kẻ có tiền tha hồ dày vò em, em sẽ như cánh hoa tàn ta. Khi phấn lạt, hương phai thì bọn mất dạy sẽ vứt em ra lề đường...

Những lời khuyên bảo của chị Liên thật là chí tình, khiến cho Linh càng thấm thía và mãi mãi nhớ ơn chị. " Hôm nay, Linh lại mặc bộ đồ lộng lẫy mầu hồng nhạt, trang điểm thật công phu và bước vào vũ trường kiều diễm như một nữ hoàng trẻ tuổi. Cô chưa vội ngôi vào bàn số một mà nhẹ nhàng bước qua bức rèm, đến thẳng chỗ Bích Liên ngồi:

- Chị! Em xin lỗi chị, em đi trễ 15 phút có phải không ạ?

Bích Liên cười: “Nàng” còn làm khổ thiên hạ là chuyện bình thường. “Nàng” ngồi xuống đây, chị sẽ nói cho “Nàng” nghe một chuyện mới...

- Dạ, em xin nghe đây ...

- Có một lão Tổng giám đốc nghe biết tiếng em, đã đến đây chiêm ngưỡng nhan sắc của em từ khi nào. Có lẽ lão ta bị tiếng sét ái tình làm cho té xỉu, nên liều nhờ người nói lót với chị, xin chị làm mai mối cho lão ta được... ra mắt người đẹp!

Linh bật cười:

- Lại như cái ông “gờ răng đê” hồi nào, kẹt xỉn chứ gì, phải không chị?

Bích Liên lắc đầu:

- Không hẳn như thế. Chị cũng cẩn thận hỏi lại mụ mai rằng Ngài Tổng có chịu chơi không?” Mụ mai nói ngay: “Chị yên tâm đi, đã chịu chơi thì bao nhiêu cũng chi! Lão ta đã tốn quá nhiều tiền đi tìm hoa mà chỉ gặp toàn lũ “ẩm ương” nên đã biết tiếng em thì liền bỏ rơi các em khác mà “xin chết” ở đây!”

Chị hỏi lại: “Ngài Tổng có bao nhiêu triệu mà “đũa mốc dám chòi mâm son?” Mụ ta nói: “Chị yên tâm đi, tất cả đều là “tiền chùa” mà, lão ta có ô dù lớn lắm nên cứ hốt bạc đều đều" Nghe mụ mai mối nói vậy, chị liền ra giá; “- Một lần đi chơi phải chỉ ra năm trăm đô la, có chịu không?

Mụ ta ngoắc tay : Chịu!

-       Thế thì được! Song phải đợi tôi “đàm phán với cô Linh, nếu cô Linh ô kê thì tôi sẽ báo lại, nghe!

Linh nắm chặt tay chị Liên:

-       Chị “quát” dữ quá, nếu lão sợ chạy mất dép thì sao? Nếu lão chịu chơi thì em chỉ lấy 400 đô la thôi, còn lại em biếu chị đủ 100 đô la đó.

Chị Liên vẫn bình thản : Dễ gì em đã ôm lưng lão già?

- Thôi thì em cứ nhắm mắt cho qua chuyện để chị em mình có thật nhiều tiền xài cho đã! Em biết không? Có một mụ còn chịu đánh đổi cả cuộc đời, làm bạn với một lão già và được đổi đời từ hai bàn tay trắng, bỗng thành bà chủ biệt thự, đồn điển, tiền bạc rủng rỉnh, lên xe, xuống ngựa, khoác tay lão già bằng tuổi bố mình mà mặt cứ tỉnh bơ! Khi lão già đi vắng thì mụ ta lại lén lút đi với một tên trai trẻ...

- Em thì hơi khác, chị đã biết đó

- Tức là, anh cứ chi đô la xong là em xin mời anh ra khỏi cửa!

- Đúng thế, chị ạ.

Bích Liên:

– Trở lại câu chuyện ngài Tổng giám đốc kia, em có chịu không?

- Dạ, chị cứ thu tiền trước cho em rồi em mới bước lên xe của lão.

- Thời gian nào, em?

- Chủ nhật tuần sau vì tuần này em có hẹn với một anh Việt kiều từ Úc về rồi chị ạ.

- Có phải là anh chàng ngồi bàn của em từ tối hôm qua?

- Chính hắn đấy!

- Em ra giá bao nhiêu?

Không dưới ba trăm đô.

Hắn có chịu không?

- Chịu.

Bích Liên lại bồi hồi nhớ về một thời trẻ trung của mình, cách đây hai mươi năm. Ngày ấy bao nhiêu chàng trai đã đeo bám chị. Sau cùng là một gã đứng tuổi tự nguyện làm “chồng hờ ", bao trọn gói cả nhà cửa đàng hoàng. Mấy năm sau, gã lần ra chết ở tuổi 55. Bích Liên chán đời, đi làm “má mì” ở đây để các em cho hưởng phần trăm, vừa vui, vừa thoải mái, tự do, muốn cặp với ai thì cặp. Thời vàng son ngày ấy có khác chỉ thời oanh liệt ngày nay của Linh?

Bích Liên chợt nhìn ra phòng khách. Có một người khách mới bước vào:

- Kìa, em! Hình như là anh chàng Việt kiều của em?

Linh kêu lên khe khẽ:

Đúng rồi! Chính hắn đấy!

Anh chàng cao, to lừng lững, có hàng ria con kiến cắt tỉa công phu, nhếch mép cười:

- Chào Linh!

Linh bước ra:

- Chào anh! Mời anh vào chào chị Bích Liên của em.

Chàng Việt kiều bước theo Linh đến bên bức rèm xanh, cúi đầu chào:

- Em chào chị Liên

Bích Liên cũng vén bức rèm, bước ra, vui vẻ:

- Chào chú.

Linh giới thiệu:

- Xin giới thiệu với anh Cường: chị Bích Liên của em!

Rồi nói tiếp:

- Em xin giới thiệu với chị: anh Mạnh Cường, khách của em mới từ Úc về!

Mạnh Cường lễ phép thưa với Liên.

- Dạ. Em rất hân hạnh được gặp chị. Em có nghe Linh nói về chị từ hôm qua. Thưa chị: em qua Mỹ từ 15 năm nay, em có quốc tịch Mỹ ở Ca-li. Em có người bà con ở Sydney bên Úc, em qua đó chơi rồi bay về Việt Nam...

- Mời chú ngồi!

Cả ba người đều ngồi quanh bàn số một.

Nhiều con mắt từ các bàn bên đổ dồn vào Linh làm cho Linh càng thêm kiêu hãnh và anh chàng Việt kiều cũng có vẻ tự hào là mình mới là người giàu có, đã nhận được cảm tình của người đẹp.

Linh rót ba ly nước ngọt: Anh Cường về nước lần này thấy Sài Gòn thế nào?

- Rất sầm uất, đúng là Hòn ngọc Viễn đông.

Bích Liên: Bà con Việt kiều về đông lắm. Khách nước ngoài cũng vào nhiều. Chú có định làm ăn gì ở quê nhà không?

Mạnh Cường:

- Dạ, thưa chị em cũng định liên doanh với Công ty Việt Thắng...

- À, Việt Thắng xuất khẩu gạo và nhập phân bón, có phải không?

- Dạ, đúng thế ạ. Em mới được bà con giới thiệu, và em đang làm thủ tục tại Ủy ban Nhân dân Thành phố...

Linh nói với Liên:

- Anh Cường sẽ góp nhiều vốn và dĩ nhiên sẽ làm giám đốc và chủ tịch Hội đồng quản trị.

Cường tỏ vẻ lúng túng, nói với Liên:

- Em chưa dám đâu, chị ạ. Mới chân ướt, chân ráo về đây, em chỉ xin làm chức “phó” thôi ạ. Mọi việc còn phải học hỏi các bác, các chú ...

Linh:

- Anh cứ khiêm tổn thế thôi chứ, anh đã ra nước ngoài thì anh có tầm nhìn xa, rộng hơn, chắc rằng anh sẽ ăn nên làm ra ...

Mạnh Cường móc từ túi áo ra một lá đơn đã đánh máy sẵn, nói với Liên:

- Em vừa làm lá đơn này, ngày mai, ngày mốt sẽ trình lên Ủy ban Nhân dân Thành phố xin liên doanh với Việt Thắng ...

Bích Liên:

- Chính phủ đang khuyến khích đầu tư, chắc rằng Ủy ban sẽ duyệt thôi.

Khi Bích Liên quay vào phòng bên trong, bàn số một chỉ còn hai người: Linh và Mạnh Cường. Anh chàng mới mạnh dạn hỏi cô vũ nữ:

- Bây giờ ta nhảy với nhau một bài, rồi anh mời em đi ăn, có được không?

Linh lắc đầu:

- Hôm nay em mệt, không nhảy và cũng không đi ăn với anh được đâu.

- Em mệt sao em không nghỉ ở nhà?

- Em đến chơi cho vui. Nằm ở nhà buồn lắm.

- Thôi đành để bữa mai, bữa mốt vậy.

Linh cười an ủi:

- Cứ “phôn” cho em trước, nếu em khỏe thì đi chơi với anh, có sao. Bái bai…

Mạnh Cường cũng đáp lại bằng lời chào tiếng Anh bồi: bai bai!

Chờ cho anh chàng Việt kiều đi ra khỏi cửa, Linh mới bước tới bàn số hai và kêu lên:

- Trời! Em cứ tưởng ông khách nào, hóa ra lại là anh Kỳ! Anh đến hồi nào mà kín tiếng vậy?

- Kỳ đang ngồi cùng bàn với Loan, lên tiếng với Linh:

- Xin chào người đẹp! Mình thấy Linh đang bận tiếp khách nên chưa dám làm mất tự do của bạn...

Linh sà xuống ngồi cùng với Loan:

- Mình ngồi đây nhé!

- Mời ngồi! Có muốn nghe anh Kỳ kể chuyện nữ hoàng Cléopatre thì cứ ngồi đây.

Kỳ rót một ly bia đầy, mời Linh:

- Xin mời người đẹp!

Cả ba đều cụng ly:

- Nào trăm phần trăm! Xin mời! Và xin chúc cho tình bạn chúng ta mãi mãi xanh tươi...

Nghe Loan nói, Linh có vẻ tâm đắc:

 - Cứ như thế này lại vui hơn cả đi nhậu với ông Việt kiều Mỹ.  

Loan hỏi ngay:

- Hình như chàng có mời Linh đi chơi?

- Mời đó, nhưng mà mệt, nên thôi.

- Anh chàng có vẻ buồn buồn...

Linh nói bỉnh bơ:

- Mặc hắn!

Ở vũ trường này Linh và Loan là đôi bạn thân thiết nhất. Loan lại mới quen Văn Kỳ là trợ lý cho giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Bình Minh, một công ty kinh doanh hải sản.

Văn Kỳ được Loan đặt cho cái tên là người của “Một nghìn một đêm lẻ”, vì anh chàng kể chuyện rất có duyên, bao nhiêu là chuyện cổ, kim, đông tây, chuyện nào nghe cũng lý thú. Người kể lại không bao giờ kể hết làm cho người nghe vẫn cứ thòm thèm. Linh bị cuốn hút vào những câu chuyện của Kỳ từ nửa tuần nay. Kỳ không phải là kẻ lắm tiền nên chỉ nhảy cho vui, “boa” cho Loan ít thôi, nhưng uống bia thì rất khỏe. Hai cô gái còn đam mê Kỳ vì chàng đã bốn mươi tuổi mà vẫn... độc thân, “chăn đơn, gối lẻ ”. Kỳ tâm sự:

- Số mình vất vả quá. Công danh thì lận đận, vừa nghèo, vừa xấu trai nên cứ... lang thang đi hoài...

Loan biết Kỳ khiêm tốn nên nói ngay:

- Không có ai thương anh thì em thương anh vậy. Anh có chịu không?

Kỳ nói lơ lửng:

- Xin cám ơn Loan, nhưng nếu anh là tỷ phú?

 Linh nói tiếp lời Loan:

- Anh Kỳ lại chê Loan rồi, hay là anh cho Linh “đeo bám” anh vậy?

Kỳ càng lắc đầu:

- Mình không dám đâu. Hai bạn cho mình ngồi cùng uống bia thế này cũng là diễm phúc rồi. Mình biết là hai bạn đều có những nhu cầu về đời sống rất bức xúc mà mình thì không có khả năng đáp ứng được nên chỉ xin được làm người kể chuyện “Một nghìn một đêm lẻ ” để mua vui cho hai bạn mà thôi!

Loan nói với Linh:

- Em biết anh Văn Kỳ kén chọn dữ lắm!

Kỳ lại nói với Linh:

- Loan nói sai rồi. Linh đừng có nghe.

Linh nhìn cả hai người:

- Thôi thì ta hãy cứ là bạn của nhau, đối xử tốt với nhau và quý nhau mãi mãi là được, vì chúng ta mới quen nhau có một tuần. Hãy để cho thời gian lắng đọng xem sao? Vội gì nào?

Câu nói của Linh đã làm cho hai bạn đồng tình. Loan nói:

- Mình cũng hơi nóng vội thật.

Kỳ thêm lời phụ họa:

- Hãy cứ là bạn của nhau và chơi cho đẹp, mỗi ngày mỗi đẹp hơn...

Kỳ lại rót bia vào cả ba ly đầy:

- Xin mời! Trăm phần trăm ...

Anh mời hai cô bạn hai điếu thuốc lá 555.

- Cả thế giới đang vận động bỏ thuốc lá, nhưng phụ nữ hút thuốc lá thì quả là đẹp, mình rất ưa nhìn...

Loan và Linh cùng rút mỗi người một điếu và đặt lên môi. Kỳ đã nhanh tay bật ngọn lửa ga:

 - Xin mời!

Rồi anh nói:

- Nếu mình là họa sĩ, mình sẽ vẽ ngay hai làn khói thuốc bay lên, sao mà đẹp quá!

Loan cười nói với Linh:

- Anh Kỳ có cái nhìn rất lãng mạn, rất nghệ sĩ! Vậy mà lại làm trợ lý giám đốc, uổng quá!

Văn Kỳ lắc đầu:

- Loan lại quá khen mình rồi. Tâm hồn nghệ sĩ xin dành cho hai bạn, hai “người đẹp” nhất nhì ở đây!

Linh quay về chuyện cũ:

- Cả ba chúng ta đều lãng mạn cả. Nếu không nhảy thì anh Kỳ kể chuyện Nữ hoàng Ai Cập đi nào!

Và câu chuyện giữa ba người cứ râm ran như nhịp cùng tiếng nhạc trong ánh đèn mầu.

Bỗng có tiếng Bích Liên gọi vọng ra bàn số 2:

 - Linh ơi! Có điện thoại của “anh Tổng giám đốc” muốn gặp em đây này!

Linh vội đứng lên và nói với Loan và Kỳ:

- Linh xin lỗi hai bạn nhé, phải trả lời “anh Tổng”

Chờ cho Linh đi vào chỗ chị Liên, Loan mới nói với Kỳ:

- Anh “Tổng” cỡ bự đó. Lại muốn xin “Người đẹp ban cho hạnh phúc rồi!

Văn Kỳ lại nhìn vào đôi mắt đẹp của Loan:

 - Còn Loan? Bao giờ thì em sẽ ban hạnh phúc cho anh

Loan cười:

- Chỉ sợ anh lại “chê” em thôi!

- Em cứ nói vậy thôi, chứ anh đâu dám chê em?

- Thật không?

- Nếu anh chê em thì anh ngồi đây làm gì? Và nếu anh không nhớ lầm thì hôm nay là ngày thứ bẩy, anh đã “trình diện” ở đây. Bẩy lần... năn nỉ mà Loan đã “duyệt” cho đâu!

- Anh năn nỉ hồi nào nhỉ? Lúc nãy em đã hỏi anh: “Nếu em thương anh thì anh có chịu không?” Anh còn nói loanh quanh đó thôi. Thế này nhé: hôm nay, anh có dám về nhà em không? Anh chưa kể hết chuyện Nữ hoàng Ai Cập kia mà?

Văn Kỳ có vẻ lúng túng:

- Em lại cho phép anh đến nhà em? Xin cám ơn em nhiều, nhưng Loan phải để cho anh có thời gian chuẩn bị chứ?

- Không

- Vậy thì ngày nào anh đến với em?

- Sẽ có một ngày ...

- Lại “sẽ có một ngày” ? Sẽ có hay là sẽ ... chẳng có bao giờ?

Văn Kỳ nắm lấy bàn tay trắng muốt của Loan:

- Anh chưa biết nói dối ai bao giờ, nhất là với Loan?

Loan để yên bàn tay mình trong tay Văn Kỳ và nói:

 - Thật nhé? Em tin anh và chờ đợi anh, ngày mai, ngày mốt, anh cứ “phôn” cho em trước để em xin phép chị Liên...

- Thật là hạnh phúc cho anh. Anh ngồi đây đã lâu rồi phải không em? Hôm nay lại không nhảy, em cho phép anh về nhé?

 - Anh không đợi Linh ra đây hay sao?

- Linh đang bận nói chuyện với khách. Em cho anh gửi lời chào tạm biệt Linh và cả chị Liên nữa. Và đây anh “lì xì” cho em để lấy “hên” hôm nay...

- Văn Kỳ đặt vào tay cô gái hai trăm ngàn đồng, anh thấy Loan chớp chớp đôi mắt và nghe cô nói:

- Em cám ơn anh nhiều, em xin...

Văn Kỳ đứng lên và Loan đã tiễn anh ra tận cửa, cô nhìn anh bằng một cái nhìn lưu luyến...

II

Người kể chuyện " Nghìn lẻ một đêm "

Linh nhìn tấm danh thiếp của Văn Kỳ bỏ lại:

Văn Kỳ

Công ty TNHH Bình Minh

Quận I - TP Hồ Chí Minh

 Cô nói với Loan:

- Mình thấy Văn Kỳ “được” lắm. Cứ cặp cho vui. Một con người lịch lãm, từng trải, rất dễ thương...

- Chắc gì anh ấy đã thương mình? Còn cậu nữa? Với ngài Tổng giám đốc và chàng Việt kiều Mỹ đã đến đâu rồi?

- À, mình cứ lơ lửng “con cá vàng”, mặc cho các chàng săn đón...

Hai cô bạn cứ nói chuyện lai rai, bởi những chuyện năn nỉ, hèn hò ở đây cứ xảy ra như cơm bữa, chỉ bận tâm một chút mà thôi, ai hoài hơi mà thương với nhớ?

Linh lại gợi ý:

- Sao cậu không mời Văn Kỳ đi chơi?

- Mời rồi, nhưng anh chàng xin khất bữa mai, bữa mốt rồi sẽ đi

- Văn Kỳ có tài kể chuyện đấy chứ? Mình thấy anh chàng hình như chưa tìm được người ý hợp, tâm đầu. Biết đâu chàng lại chẳng gắn bó và thủy chung với cậu?

- Chung thủy theo nghĩa tương đối thôi, với lại chỉ có thể là bạn mới đẹp; là vợ chồng thì sớm muộn cũng thấy chán nhau ngay...

- Cũng còn hơn anh Việt kiều Mỹ và ngài Tổng giám đốc!

- Vì sao vậy?

 - Y có nhiều tiền, ắt phải có nhiều bồ. Y đến với mình chẳng qua vì thấy mình đẹp hoặc đi tìm “cái mới”, cái “của lạ ” mà thôi, vì vậy, với hai loại người này thì mình phải ... làm giá. Y có chịu chơi thì ta sẽ làm “người tình một đêm” để cho y lúc nào cũng thèm khát, lúc nào cũng phải quỳ mọp gối van xin, mặc dù y có bạc tỷ. Nếu mình dễ dãi thì y sẽ coi thường và sẽ coi mình như một thứ đồ chơi, chơi chán thì vứt bỏ không thương tiếc. Mình rất cần tiền nhưng không phải tìm tiền bằng mọi giá. Loan nên luôn nhớ cho điều đó. Chớ có thấy tiền đã tối mắt và chớ có nghe tán dóc mà đã vội mềm lòng! Chị Bích Liên đã dặn Linh nhớ cho điều đó mà ...

Loan cũng thấy đồng tình:

- Chị Liên nói câu nào cũng đúng.

- Mình phải biết giữ mình và giữ nhan sắc, vũ khí sắc bén đó. Với lại ta phải làm sao cho ung dung, nhàn nhã nhất mà lại kiếm được nhiều đô la nhất, nếu không thì sẽ thất bại và cuộc đời này trở nên vô nghĩa!

Loan hỏi thêm

- Các chàng có xin đến nhà Linh không?

- Có xin đến, nhưng mình không cho đến mà chỉ hẹn đến khách sạn 3 - 4 sao thôi. Mỗi lần hẹn ở một nơi thì dù vợ y có ghen tuông, rình rập cũng không thể “đánh ghen” được hoặc sẽ hẹn gặp ở tỉnh xa, ở thành phố khác cho khỏi bị nhòm ngó và hết tại tiếng. Mình cứ ra điều kiện như vậy, y không chịu thì gút bai cho sớm.

Loan lại cười:

 - Linh giữ được thế mạnh như vậy là Linh sẽ có tất cả. Minh cũng sẽ phải làm như thế!

- Nếu để cho kẻ có tiền muốn “mua” mình bằng cái giá rẻ mạt thì có ngày mình sẽ trắng tay.

Loan gật đầu, tỏ vẻ tâm đắc:

- Chí lý! Chí lý lắm...

Hai cô cứ rì rầm tâm sự cho đến lúc Bích Liên bước tới:

- Hai em có chuyện chỉ bí mật đấy?

Linh với thưa:

- Dạ, thưa chị em đang bàn với Loan giữ cho mình luôn luôn có cái thế...

- Cái thế ... làm khổ thiên hạ chứ gì? Các em nên nhớ: trong cái thế giới “chụp giựt” này, ta phải mạnh và không bao giờ nên bán rẻ thân mình khi ta còn... sáng giá.

Linh nhìn Bích Liên với vẻ đầy tự tin:

- Chiều mai, em phải tiếp “anh” Tổng giám đốc, chưa rõ già trẻ như thế nào?

- Cũng sắp về hưu rồi, nhưng chịu chơi lắm.

- Bữa mốt em sẽ tường trình lại với chị.

Loan nói tiếp:

- Hãy cứ thử xem...

Linh lưỡng lự:

- Ngày mai anh Việt kiều lại mời mình... Có lẽ phải hoãn cuộc gặp với anh “Tổng " đến tuần sau.

 

***

 

Linh từ buồng tắm bước ra, cô đã xúng xính trong bộ đồ ngủ mầu xanh nước biển.

Nhìn bóng mình trong gương, Linh lại mỉm cười. Như bao nhiêu lần, thân hình “bốc lửa” của Linh làm cho cô thấy thật sự hài lòng. Hèn chỉ mà cánh đàn ông chẳng chết mê, chết mệt! Những đường cong tuyệt mỹ, đôi môi hình trái tim, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên niềm vui như bâng khuâng chờ đợi...

Linh ngồi vào bàn trang điểm, đặt thỏi son lên môi...

Căn phòng quét sơn mầu hồng nhạt của khách sạn Bồng Lai dù hấp dẫn đến mấy cũng không thể níu kéo cô ở lại thêm được một ngày nữa. Gã Việt kiều Mỹ có cái tên Mạnh Cường sau một đêm ân ái nằm như bất động: rượu mạnh, hérôin và gái đẹp là ba thứ không thể thiếu được hàng đêm đã làm cho gã “phê” thực sự. Trong cơn say, gã đã phải thốt lên:

 - Linh ơi! Em ... đã “trên cả tuyệt vời!”.

 Với Linh, câu nói ấy không thể làm cô xúc động, bởi lẽ cô đã từng nghe đến nhàm chán từ miệng những gã đàn ông lắm bạc, nhiều tiền.

Linh nhìn lên khuôn cửa sổ: ánh nắng ban mai vừa hế rạng làm cho cô thấy vui hơn; một ngày mới lại bắt đầu. Cô thay áo và mặc lại chiếc quần bò

Linh đập vào vai gã đàn ông:

 - Này, anh! Anh dậy đi, 8 giờ sáng ra rồi đó, em đi đây.

Mạnh Cường mở mắt lờ đờ, nói giọng yếu ớt:

- Em không chờ anh cùng đi ăn sáng hay sao?

Linh lắc đầu:

- Thôi, khỏi cần. Anh cứ nghỉ ở đây cho khỏe. Em còn phải đi, có công chuyện mà!

Linh bỏ gọn ba trăm đô la vào chiếc ví xách tay rồi đứng lên ra khỏi căn phòng. Cánh cửa đã khép lại sau lưng cô gái.

Tiễn chân Linh ra cửa, cô gái tiếp tân của khách sạn Bồng Lai được Linh đặt vào tay đủ một trăm ngàn tiền “boa”, đã cảm động nói:

- Chị về trước anh hay sao?

Linh gật đầu:

 - Cứ để cho anh ấy ngủ. Chị đi có công chuyện mà

Linh vẫy một xe ta - xi:

- Cho tôi về đường Đồng Khởi!

Cô bước lên xe, nhẹ nhàng, thanh thản trong một buổi sáng chủ nhật bình yên.

Linh sẽ gọi điện thoại cho Loan, hẹn chiều nay đi ăn cơm Tầu và nói chuyện tào lao cho vui vì có lẽ Linh chỉ có Loan là bạn tri kỷ, tâm đắc nhất có thể san sẻ niềm vui, nỗi buồn...

Nhớ lại ngày nào còn ở tuổi 15-16 hai đứa cùng học một lớp, một trường, chơi thân với mấy bạn con trai là thằng Dũng, thằng Thắng học đến lớp 12 mà còn “dốt như con bò”, lại lêu lổng, ham chơi hơn ham học, rồi bắt chước người lớn, cũng ... yêu nhau ( ! ). Rồi một buổi thằng Dũng ăn cắp được của mẹ nó hai triệu đồng, thế là cả bốn đứa rủ nhau “đi bụi” từ Sài Gòn xuống Vũng Tầu, mướn phòng trọ, đi tắm biển và việc gì phải xảy ra, đã xảy ra. Qua ba ngày, cả bốn đứa tiêu hết tiền, lại rủ nhau quay về Sài Gòn, mấy tháng sau bỏ học luôn để đàn đúm với nhau, hát karaoke và... nhảy nhót cho vui! Táo tợn hơn, thằng Dũng, thẳng Thắng dám “chơi hêrôin” bị bố nó đánh cho một trận nên thân. Linh và Loan chán ghét ngay cả hai thằng “trời đánh” ấy, song hai cô đều đã ghiền luôn ánh đèn mầu và tiếng nhạc vũ trường nên được các má mì hết lòng săn đón. Qua các vũ trường Sao Mai, Hoàng Hôn, rồi Chiều Tím... Những đêm vui cuồng loạn, mệt mỏi rã rời... và cả hai đều quá nhàm với bọn con trai và cả những ông già đứng tuổi đến vũ trường để "quậy”, để tìm thú vui và cảm giác lạ. Tất cả lớp người ấy đều có một nét chung là: anh nào cũng tỏ ra mình là " ga - lăng” và đều biết nói những điều giả dối! Linh và Loan đều chẳng thấy ai là thần tượng của tuổi học trò nên chẳng thể yêu ai hơn ... yêu tiền!

- Phải có tiền, có thật nhiều tiền và buộc cánh đàn ông phải quy lụy ... “xin chết”. Đến mức ấy rồi thì anh nào cũng tỏ ra hào phóng và bán trời không văn tự.

Những đồng đô la xanh loại 50, 100 đồng được các “chàng” tự nguyện “cài vào áo lót ngực của mình” cho đến ngày Linh và Loan bước vào vũ trường Siêu Sao, gặp được má mì Bích Liên và hai cô cùng bảo nhau, hãy trụ lại đây để đêm đêm lại “hái ra tiền ”.

Bích Liên chọn ngay Linh để ngồi bàn số 1 và Loan để ngồi bàn số 2. Khách ghé vào, gạt đi không xuể và Bích Liên cũng “ăn theo” rất thoải mái.

Từ bàn số 3 đến bàn số 10 là những bàn dành cho các vũ nữ có nhan sắc loại 3.

- Có nhiều tiền, Linh và Loan đều thay nhà trọ, mướn những căn phòng to đẹp hơn, khang trang hơn, sắm được tiên nghỉ đắt tiền thuộc loại “hàng hiệu của Nhật, Mỹ, Pháp. Đi làm bằng xe taxi đưa đón hơn hẳn mấy em còn phải đi xe máy.

Linh, Loan và má mì Bích Liên trở thành bộ ba nổi tiếng ở Siêu Sao, tuần nào cũng đi nhậu 1-2 lần ở nhà hàng Thiên Thai, khiến cho các cô vũ nữ khác phải phát ghen vì thua chị, kém em, suốt đời xui xẻo.

Về đến cuối đường Đồng Khởi, Linh ghé vào nhà Bích Liên, chưa kịp gọi điện cho Loan thì Bích Liên đã nói:

- Thế là em khỏi phải đi chơi với lão Tổng giám đốc rồi…

 - Sao vậy chị? Em hẹn cuối tuần này kia mà?

Bích Liên cười rộ lên:

- Nhưng mà lão ấy vừa vào nhà đá rồi!

- Ủa, thật vậy sao?

- Mụ Hai vừa tin cho chị biết: lão ấy xài hơn một trăm tỷ của nhà nước, bị người ta tố cáo với công an, thế là sau một thời gian điều tra, thu thập chứng cứ, công an đã bắt khẩn cấp lão ấy khi lão đang ăn nằm với cô thư ký hai mươi tuổi, bằng tuổi con gái lão.

- Ông ta bị bắt ở đâu, hở chị?

- Ở khách sạn Trang Đài. Lão bị còng tay, con nhỏ kia cũng bị còng tay lên xe cảnh sát về trại giam...

- Thế thì mình có phải trả lại 500 đô la không?

- Trả cho ai bây giờ? Tiền vào tay ta, ta cứ xài cho đã…

- Cũng may mắn cho em, nếu mình cứ để lão đeo bám, cặp với lão ấy chắc cũng sẽ có ngày bị còng tay như con nhỏ kia....

- Cho nên phải dè chừng với mấy bố già... “đại tham" mới có thể khỏi bị vạ lây...

– Thôi được rồi, lão làm thì lão chịu. Ta có 500 đôla, ta cứ xài, em biếu chị 100, và dành 100 cho bữa nhậu chiều nay. Em sẽ phân cho Loan, ba chị em mình lại đến nhà hàng Thiên Phúc ăn cơm Tầu...

- À, còn chàng Việt kiều? Đêm qua có vui vẻ không?

- Vui lắm chị ạ, y cứ muốn thuê nhà rồi “bao” em luôn, nhưng em không chịu.

- Em nói sao với hắn?

- Em nói thẳng: anh không đủ tiền “bao” em đâu! Thỉnh thoảng gặp nhau một lần là đủ.

- Phải rồi. Mình phải hoàn toàn tự do. Y “bao” mình thì y sẽ gây phiền hà cho mình...

- Em cũng nghĩ như thế.

***

 

20 giờ tối.

Vũ trường Siêu Sao lại tấp nập những nam thanh, nữ tú.

Mạnh Cường đến vũ trường đêm nay không chỉ có một mình. Hắn đi cùng một cô bạn gái có nhan sắc vừa phải. Hắn giới thiệu với Linh và Bích Liên: cô bạn này có tên là Huệ.

Linh thầm nghĩ:

- Có phải y gián tiếp nói rằng: “Ta có tiền thì không thiếu gì người đẹp, đừng có vội kiêu căng!”

 Linh vẫn lịch sự:

- Xin mời anh chị lên sàn nhảy!

Mạnh Cường và Huệ cùng nói:

- Xin cảm ơn.

Chờ cho hai người vào sàn nhảy, Linh mới bước tới bàn số 2 và cô thốt kêu lên:

- Anh Kỳ! Xin chào!

Văn Kỳ ngồi với Loan cũng đáp lại bằng nụ cười thân mật và nói:

- Xin chào Linh và mời Linh ngồi đây.

- Có chuyện gì riêng tư không, Loan?

 Loan nói:

- Ngồi vào đây! Loan đang truy anh Văn Kỳ hôm qua đi với ai mà bỏ quên chúng mình?

Văn Kỳ bình thản nói:

- Chẳng dám quấy rầy nhiều nên lại lang thang ngoài phố...

- Lang thang với ai?

- Lang thang một mình.

- Thật không?

- Thật. Vì có ai thương mình đâu?

Linh:

- Buồn thì cứ vô đây. Linh sẽ làm mai cho một người rất đẹp, rất tươi ...

Văn Kỳ:

- Ai? Ở đâu? Người ta không ưng thì mắc cỡ lắm...

Linh:

- Người ấy đã ưng trăm phần trăm rồi mà...

- Ai vậy?

Linh nói nhỏ:

- Người ấy đang ngồi cạnh Văn Kỳ đó.

Kỳ: - Là Loan?

- Còn ai nữa! Loan nói đi nào!

Loan ngả đầu vào vai Kỳ:

- Em ưng rồi mà, anh!

Kỳ làm bộ lúng túng:

- Mình mà lại có diễm phúc này, sao?

Loan:

- Có Linh chứng kiến nhé: từ giờ phút này Văn Kỳ là của Loan...

- Mình sẽ “khao” hai bạn một chầu ở Thiên Phúc, sẽ mời thêm cả chị Liên vào chủ nhật tuần tới, được không?

Văn Kỳ và Loan cùng nói:

- Xin cám ơn! Cám ơn!

 Nhưng Văn Kỳ bỗng đổi ý ngay:

- Tuần này giám đốc sẽ thưởng cho anh vài triệu, xin Linh hãy hoãn cuộc vui ở nhà hàng Thiên Phúc để mình tổ chức một chuyến pic - nic ở Suối Tiên, cách Sài Gòn không xa, nhờ Linh mời cả chị Liên đi cùng ...

- Được thôi. Như vậy chuyến đi của ta sẽ có bốn người chị Liên, Linh, Loan và anh Văn Kỳ.

Văn Kỳ:

- Xin mời cả anh bạn Việt kiều của Linh.

Linh lắc đầu

- Không được.

- Vì sao?

- Vì hắn chơi cả hêrôin, hôm qua hắn rủ mình cùng hít cho “phê”, mình chê, thế là hắn có vẻ tự ái và tối nay cặp luôn với một đào khác có tên là Huệ. Cả hai đang ôm nhau nhảy kia thôi. Thái độ khiêu khích của hắn chỉ làm cho mình thêm ghét. Từ nay nếu hắn còn ngỏ ý xin đi chơi với Linh thì Linh sẽ “quát” 500 đô la chứ không phải là 300 như hôm qua nữa...

Rồi Linh hỏi Kỳ:

- Chơi pic - nic, sẽ phải chuẩn bị những gì nào?

- Văn Kỳ sẽ “bao” từ A đến Z. Có xe đón tận nhà và đưa về tận nhà. Sáng đi, chiều về, có đầy đủ đồ ăn, thức uống và tăng bạt rộng rãi, thoải mái ...

Linh khen:

- Anh Kỳ thật là ... trên cả tuyệt!

Loan làm bộ vênh váo nói với Linh:

- Ông xã” của mình là người rất chu đáo mà!

Linh làm bộ buồn buồn:

- Ghê chưa? Chưa làm lễ cưới mà đã dám nhận anh Kỳ là “ông xã?

Loan chưa kịp đáp lại thì Văn Kỳ đã nói rất hóm hỉnh:

- Bà xã của mình thương mình lắm, phải không Linh?

- Chỉ có mình là xui xẻo: chàng Việt kiều thì nghiện ma túy, còn “anh Tổng giám đốc” thì bắt đầu bóc lịch trong... nhà đá!

Loan cười:

- Đi pic - nic là xả xui đó!

Văn Kỳ nói tiếp:

- Chúng mình cứ ở mãi trong thành phố nóng nực và bụi bậm, đến Suối Tiên để tận hưởng không khí thoáng đãng một ngày, sẽ lại thấy yêu đời ngay thôi mà!

Loan: Anh Kỳ sẽ phải kể tiếp chuyện “một nghìn một đêm lẻ” nhé ?

- Xin tuân lệnh! Còn Loan, Linh, và chị Liên ai biết hát, phải hát! Mình sẽ ngâm thơ tiền chiến, được không?

Linh khen: Anh Kỳ thật là đa năng!

***

III

Đường dây chắp nối...

Rời vũ trường Siêu Sao, Mạnh Cường và Huệ lên một taxi xuôi về quận Tân Bình. Mạnh Cường hỏi cô bạn gái:

 - Buổi tối hôm nay, đến Siêu Sao, em có thoải mái không?

Huệ đáp lơ lửng:

- Cũng tạm được! Em có hỏi con bé có tên là Giang ngồi ở bàn số 5, nó nói: ở đây có độ mười cô “chơi heroin” nhưng toàn mua lẻ từ nơi khác đem về hít chơi, không có em nào dám đem “hàng” về đây bán sỉ.

Mạnh Cường:

- Mới lần đầu dò hỏi, làm sao ta đã biết được, nếu có đứa nào dẫn mối buôn về đây thì nó cũng giữ bí mật lắm chứ. Lão chủ vũ trường, anh nghe nói cũng nghiêm khắc lắm. Đào nào nghiện hút nặng, lão đuổi việc liền! Đặc biệt hai đào ngôi bàn số một, số hai là Linh và Loan là hai đào đẹp nhất, nhì ở đây lại không hề nghiện ma túy. Hai em này chỉ nghiện cà phê, thuốc lá thôi.

Anh đi chơi Linh một đêm, anh đã dò hỏi và thử mời nó hít héroin, nó lắc đầu ngay.

- Nó nói sao?

- Nó nói: ở đây có mấy đứa “chơi héroin” đã nhiễm HIV bị đuổi việc, đang sống lay lắt, thân tàn ma dại, chờ chết rồi.

Khi về gần đến phòng trọ ở đường Cộng Hòa, Mạnh Cường đưa Huệ vào một quán ăn đêm. Câu chuyện “làm ăn” lại tiếp tục.

Huệ hỏi:

- Ngay bây giờ, anh có muốn gặp anh Viễn không?

- Gặp ở đâu?

- Ở đây...

Huệ bấm máy điện thoại di động và gọi:

- Anh Viễn à? Huệ đây, em đây! Mời anh đến chỗ cũ. Nhớ mang bánh kẹo cho em nhé! Cám ơn! Cám ơn...

Mười lăm phút sau, người đàn ông có tên là Viễn đã có mặt tại quán ăn đêm. Gã có bộ mặt bất cần đời, gã ngồi ngay xuống ghế và nhếch mép cười:

- Các vị chờ tôi đã lâu chưa?

Huệ nói: - Cũng mới có chừng hai mươi phút ...

Mạnh Cường nhìn Viễn bằng một cái nhìn đầy thiện cảm:

- Anh Hai vẫn khỏe?

- Khỏe lắm. Xin chúc anh Cường và cô Huệ gặp nhiều may mắn

Viễn đảo mắt một lượt từ trái sang phải và hạ thấp giọng:

– Theo yêu cầu của Huệ, tôi mang đủ kẹo bánh đến dây…

Huệ nói:

- Xin cám ơn anh Hai rất nhiều! Mời anh cụng ly cùng chúng em. Nào trăm phần trăm!

Viễn nói vừa đủ cho ba người nghe:

- Hôm nay toàn một thứ hồng. Ở bên kia thì giá đã lên 10%. Nhưng tôi vẫn tính giá cũ, rất hữu nghị. Đây: đủ 100 viên hồng phiến. Ba ngày sau, cũng ở đây, Huệ sẽ phải giao đủ tiền cho tôi, nghe! Thôi nhé, tạm biệt!

- Viễn dứt lời và đẩy gói hàng sang cho Huệ rồi gã rút êm, lên xe taxi ngược đường Lê Văn Sỹ về Phú Nhuận.

Huệ lại đẩy gói “hàng” cho Cường và lại rút êm bằng một chuyến taxi.

Mạnh Cường là kẻ sau cùng rút khỏi bàn ăn sau khi trả đủ 50 ngàn cho cô tiếp việc:

Tiền uống hết 40 ngàn, còn lại “boa” cho em 10 ngàn.

Gã đút gói hàng vào túi rồi chậm chạp ra khỏi quầy hàng, vẫy một taxi về nhà trọ Hải Âu.

 Mạnh Cường nhẩm tính số hàng mới này sau khi tiêu thụ, hắn sẽ có 10% lợi nhuận. Mười lần trở về Sài Gòn với danh nghĩa về thăm lại quê hương để góp vốn đầu tư với người trong nước, song hắn chưa hề góp vốn đầu tư với ai, mà vẫn lén lút buôn “cái chết trắng” với âm mưu nham hiểm là “Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”. Hắn tìm đến với Huệ, Huệ lại giới thiệu hắn với Viễn mà theo Huệ nói thì Viễn là trùm buôn ma túy trên một con tầu viễn dương. Tên y là gì không ai biết mà chỉ biết Viễn tượng trưng cho “Viễn dương” mà thôi. Huệ cũng như Mạnh Cường đều tự nguyện chấp nhận một luật giang hồ, với một lời nguyền bất di, bất dịch: “Tín nghĩa hay là chết” nên chẳng ai dám xù nợ hoặc phản bội nhau, theo một cách sống “lời ăn, lỗ chịu”. Trong quá trình làm ăn với nhau, nếu ai đó không may bị bắt, bị đổ bể thì người khác cứ im lặng rút êm. Tuy là bạn hàng đấy nhưng không ai biết tên thật và địa chỉ của nhau. Tên là tên giả, còn địa chỉ là các phòng trọ, các khách sạn, nay đây, mai đó. Huệ biết nơi ở của Cường là đủ.

Riêng với Mạnh Cường, hắn cho rằng phải đề phòng, cảnh giác, nhưng ở đây còn dễ làm ăn hơn nhiều so với Hồng Kông, Ma Cao, Mỹ, Úc... vì quản lý của nhà nước còn lỏng lẻo và số con nghiện ma túy và gái mại dâm đang gia tăng tăng đến chóng mặt.

***

 

24 giờ sau, Huệ đã gõ cửa phòng 201 Khách sạn Hải Âu để gặp Mạnh Cường. Cuộc tiếp xúc chóng vánh chỉ diễn ra trong mười phút. Mạnh Cường trao xong gói tiền cho Huệ, nghe Huệ nói lời cám ơn và hẹn:

- Giờ này ngày mai, em sẽ gọi cho anh, nghe!

 

***

 “Giờ này ngày mai”, Mạnh Cường vẫn không hề thấy Huệ gọi lại. Hắn buồn bã ngồi bên ly cà phê ở khách sạn Bông Mai Vàng, chợt nghe có tiếng “tít tít” ở máy điện thoại di động. Hẳn áp máy vào tai:

- Tôi nghe đây! Ai đó?

Đáp lại, không phải là tiếng phụ nữ mà lại là tiếng đàn ông ồm ồm:

- Mạnh Cường phải không? Hay quá, tôi là Ba Mập đây!

- Ba Mập à?

- Phải, Ba Mập chính hiệu đây. Sao? Ngạc nhiên lắm hả?

 - Ờ, ờ, ông về nước từ bao giờ vậy? Sao lại có số máy của tôi?

Có tiếng cười sảng khoái của Ba Mập và tiếng trả lời quen thuộc:

- Ông lại quên rằng: quả đất tròn và ông đã ghi cho tôi bao nhiêu địa chỉ của ông ở Sài Gòn từ hôm ông tạm chia tay tôi ở Sydney?

- Tôi nhớ rồi! Ba Mập đang ở đâu đó?

 - Ở Sài Gòn! Tôi sẽ đến gặp ông ở khách san Bông Mai Vàng...

Mạnh Cường trố mắt ngạc nhiên:

- Trời! Ông tài giỏi quá, vừa mới về mà đã biết địa chỉ của tôi?

- Thế mới là Ba Mập chứ! Thôi, ông hãy chuẩn bị mời tôi một bữa ăn tối đi! Đã lâu, anh em ta không ngồi ăn với nhau một bữa, nhớ quá.

- Tôi xin sẵn sàng! Mời ông đến ngay nhé!

- Ba mươi phút nữa, ta sẽ gặp nhau thôi mà!

- Xin chào!

Mạnh Cường buông máy và còn ngồi lại trong phút giây thật sự bàng hoàng...

Mạnh Cường đi ra, đi vào cho đến khi có tiếng gõ cửa. Mạnh Cường mở cửa, Ba Mập đã hiện ra: một gã mập mạp, có thân hình bè bè trong bộ áo quần mầu ghi nhạt của người lao động, dễ lẫn lộn với dòng người ngoài phố, không có gì nổi bật. Gã chỉ có một điểm đặc biệt, ấy là đôi mắt xếch, hai hàng lông mày rậm và đôi môi xám xịt...

Mạnh Cường nhìn Ba Mập từ đầu đến chân rồi ôm chầm lấy một tên bạn xa nhau đã ba tháng nay.

-Trời! Ba Mập! Ba Mập! Vô đây, ngồi xuống đây nào!

Ba Mập cũng ôm chầm lấy bạn và bước vội vào phòng. Cánh cửa đã khép lại sau lưng gã.

Câu hỏi đầu tiên của Mạnh Cường:

- Anh em ta ở bên đó ra sao rồi?

Tẩu tán mỗi đứa một nơi, mạnh ai nấy chạy. Tôi ôm một con bồ, liều mạng ở lại Sydney, không liên lạc được với ai, tiêu hết tiền nên phải về lại Sài Gòn tìm ông…

- Nếu không gặp tôi thì sao?

- Thì thiếu gì người bà con. Dù sao thì mấy trăm đô la ở đất này cũng còn dễ sống hơn ở nước ngoài...

- Còn “đại ca” Phúc

Biệt tăm từ đó. Cha bỏ con, tớ bỏ thầy, tôi cũng như ông, không ai còn biết “đại ca” ở đâu nữa. Chỉ biết rằng: tài ba như đại ca thì ở đâu cũng sống được và khi chia tay nhau, đại ca còn 20 ngàn đô la kia mà!

Mạnh Cường rót đầy hai ly nước ngọt:

- Mời ông! Ông kể lại đi, ông đặt chân đến Sài Gòn từ hôm nào? Tìm tôi ở những đâu mà lại biết rõ số máy di động và chỗ ở của tôi?

- Tôi đến đây từ chiều mồng ba, tìm ông ở năm khách sạn và mười vũ trường. Đến Siêu Sao, gặp bồ mới của ông là em Linh, tôi có ngay số máy di động của ông…

 -Ồ, em Linh có phải là bồ của tôi đâu?

- Thế thì tại sao má mì Bích Liên và em Linh lại có số máy di động của ông?

Mạnh Cường như chợt nhớ ra

- À, có lần tôi đã ghi số máy của tôi cho bà Bích Liên, nhờ nhắn hộ với em Linh.

- Ờ, con bé ấy đẹp đấy!

- Nó rất kiêu kỳ, tôi mới đi chơi qua đêm với nó một lần...

- Còn chuyện làm ăn của ông mấy tháng nay ra sao? Sống được không?

- Làm vài phi vụ, cũng tàm tạm...

- Có thể “bao” được tôi không?

- Nghĩa là ...?

- Cấp vốn và ông sai bảo tôi làm gì cũng được. Công việc cũ thì khi tôi mó tay vào, ông sẽ hết chê.

Mạnh Cường đắn đo:

- Ở đây, nhà nước quản lý còn lỏng lẻo nên dễ làm ăn hơn ở nước ngoài, nhưng vốn thì tôi hơi bị kẹt...

- Ông mà lại chịu kẹt sao?

- Nếu là hàng trắng thì có vốn ít cũng mua được, nhưng ở đây lại mới có mốt thời thượng là chơi hồng phiến rồi. Dân chơi sành điệu đều “chơi mầu hồng”.

- Chà, gớm ghê quá!

Mạnh Cường thấy cần phải tìm hiểu kỹ về tên Ba Mập, vì ít ra hắn và gã cũng xa nhau ba tháng nay rồi. Thói quen nghề nghiệp đã dạy cho hắn bài học đường đời, ấy là phải thận trọng trên từng bước đi. Hắn nói:

- Chuyện làm ăn còn dài lắm. Buổi tối hôm nay, ta gặp lại nhau là tôi mừng lắm rồi. Xin mời ông đi ăn bữa tối với tôi, rồi ta sẽ bàn lai rai, vội gì?

Ba Mập cũng chấp nhận ngay:

- Được thôi. Ông về trước thì ông là chủ. Tôi về sau thì tôi là khách, xin tháp tùng theo ông...

Năm phút sau, Mạnh Cường và Ba Mập đã tìm đến quán ăn Triều Châu, ăn một bữa cơm Tầu.

Trước lúc chia tay, Mạnh Cường đã đưa cho Ba Mập ba trăm đô la và nói trong hơi men:

- Ông cầm tạm ba “vé” này về nghỉ đi, rồi sáng mai mời ông đến khách sạn Bông Mai Vàng gặp tôi, ta bàn tiếp về chuyện làm ăn. Tôi sống được thì ông cũng sống được, lo chi? À, mà bây giờ ông về nhà bà con hay về khách sạn?

- Về nhà một thằng bạn cũ ở cư xá Thanh Đa...

Hai người chia tay, Mạnh Cường nhìn theo Ba Mập cho đến khi hắn bước lên xa taxi, mất hút ở cuối con đường.

Mạnh Cường rảo bước về phòng nghỉ. Hắn suy nghĩ sự xuất hiện bất ngờ của Ba Mập: nó mới chân ướt, chân ráo về Sài Gòn mà đã mò ra địa chỉ của ta, nếu ta không cẩn thận thì lộ hết mọi chuyện, cả hai đứa sẽ chết chìm ở đây. Hắn lại vỡ lẽ ra rằng: Sự đi lại, cách ăn ở của hắn chưa thật kín đáo, và phải mau chóng “gút bai” tên Ba Mập, một đệ tử trung thành của “đại ca” Phúc trong băng nhóm Đại Bàng.

Để tránh sự quấy nhiễu của Ba Mập, hắn tắt ngay điện thoại di động và sáu giờ sáng hôm sau đã trả phòng ở khách sạn Bông Mai Vàng, lên taxi xuôi về Chợ Lớn

***

 

IV

Những trang nhật ký

Ngày 1 tháng 3:

Mình không thể không ghi lại những dòng này, để mai đây, sau khi kết thúc một chuyên án đấu tranh, có lúc mình sẽ ngồi đọc lại...

Chuyến đi Suối Tiên với má mì Bích Liên và hai cô vũ nữ xinh đẹp: Linh và Loan của vũ trường Siêu Sao quả thật là vui...

Một ngày đẹp trời chan hòa ánh nắng ban mai, nếu chỉ nhìn bên ngoài thì mọi người cứ tưởng là mình đi tìm những phút giây thư giãn, song tưởng vậy mà không phải vậy!

…Ngày đầu tiên, mình đến vũ trường Siêu Sao, ra mắt người đẹp với tấm danh thiếp mang tên Văn Kỳ, trợ lý giám đốc Công ty TNHH Bình Minh, kinh doanh các mặt hàng hải sản. Mình “vào vai diễn” với những bước đi ban đầu dè dặt, thận trọng. Mình không bảnh trai nhưng lại mang dáng vẻ nho nhã. Các nàng thấy mình cứ như một con nai vàng ngơ ngác, nên chọc ghẹo cho vui. Mình cũng biết vậy nên cứ thử tiếp tục vai diễn, nào ngờ vai diễn lại đạt yêu cầu.

Các “nàng” đâu biết được tên đầy đủ của mình là Vũ Hùng. Mình lại đang làm nhiệm vụ của anh đội trưởng trinh sát hình sự của cơ quan an ninh.

Những cô gái đẹp thường thích được con trai ca ngợi nhan sắc của mình, song nếu không biết cách khen thì lại lộ mặt vụng về của một gã si tình, các nàng cũng sẽ coi thường. Mình liền tiếp cận với Loan ngồi bàn số 2. Trong lúc chếnh choáng men bia, mình bịa ngay chuyện vừa được xem phim “Nữ hoàng Cléopatre” - một cuốn phim Mỹ rất hay. Thế là Loan bập ngay vào câu chuyện điện ảnh Hollywood. Mình cố nhớ lại cuốn phim Nữ hoàng Ai Cập mà mình đã xem cách đây ba năm để bắt đầu nói đôi câu triết lý về sắc đẹp của đàn bà: có nhiều ông vua đã mất nước vì đam mê người đẹp, nên khi đã làm vua (hoặc làm tổng thống) thì phải tỉnh táo mà lánh xa tửu sắc. Loan có vẻ thích thú và hỏi lại mình:

 - Nếu anh làm vua, anh có sợ đàn bà đẹp không?

Mình trả lời ngay:

- Rất sợ, nên mình chẳng dám làm vua!

Thế là Loan cười ngặt nghẽo. Tiếng cười của Loan lập tức thu hút được Linh và má mì Bích Liên. Hai người bỏ bàn số một và bước đến bàn số hai.

Linh hỏi:

- Hai bạn có chuyện gì mà vui thế? Có thể cho chúng mình cùng nghe được chăng?

Loan nói:

- Xin mời chị Liên và Linh ngồi đây uống bia, ăn bánh và nghe anh Kỳ kể chuyện... sợ người đẹp!

Linh nói:

- Sợ người đẹp mà lại cứ ngồi với Loan? Loan là hoa khôi ở đây, anh Kỳ có biết không?

Bích Liên nói tiếp:

- Anh Kỳ thích Loan thì tôi làm mai cho.

- Loan không đồng ý đâu chị Liên ạ.

Thế là Loan cãi ngay:

- Anh Kỳ nói vậy mà không phải vậy đâu chị Liên ạ, Em đồng ý từ lâu rồi, chỉ có anh Kỳ còn đang kén chọn thôi.

Mình mời tất cả mọi người cụng ly và ăn bánh.

Chuyện pic - nic ở Suối Tiên lại được mọi người cùng nhắc tới. Linh nói:

- Anh Kỳ kể tiếp chuyện “Một nghìn một đêm lẻ” đi nào!

 - Mình càng yên tâm về vai diễn của mình, Bích Liên và Linh yên chí là mình đã cặp với Loan. Còn Loan lại càng yên tâm hơn với Văn Kỳ, trợ lý giám đốc hào hoa phong nhã (!)

Ngày 2 tháng 3:

Loan nhất định mời mình về phòng trọ. Nơi ở của Loan thật sang, đầy đủ tiện nghi đắt tiền. Khi Loan thay bộ đồ mỏng màu trắng thì mình sợ và tâm niệm: phải giữ khoảng cách, phải cẩn thận, đừng để chuyện suồng sã xảy ra hôm nay.

Chợt Loan hỏi:

- Anh nhìn xem em mặc bộ đồ này có đẹp không?

Mình nói:

- Đẹp! Đẹp lắm!

- Vậy thì hôm nay anh ở lại đây với em, em sẽ chiều!

 Mình đành phải nói:

- Cảm ơn Loan, để một ngày khác, anh sẽ ở lại lâu hơn, hôm nay có công chuyện, sắp đến giờ anh phải đi với giám đốc rồi. Về trễ thì “Sếp” lại làm khó cho anh...

- Có chuyện chi vậy, anh?

Mình nói bịa:

- Làm việc với một ông Việt kiều Mỹ để bàn việc liên doanh.

Loan hỏi ngay:

- Ông Việt kiều nào? Hay là ông Việt kiều có tên là Mạnh Cường, bồ của Linh?

Mình lắc đầu:

- Không phải ông Việt kiều của Linh đâu.

Loan khoe: Linh có hai ba ông khách quen là Việt kiều, chỉ có Mạnh Cường là sộp nhất, nhưng thỉnh thoảng mới đến Siêu Sao...

- Vì sao vậy?

- Có lẽ vì Linh cũng không khoái lắm. Chiều thứ bảy tới đây, anh chàng lại hẹn đến. Đến lần nào cũng mời chị Liên và em cùng đi ăn tiệm.

- Em có đi không?

- Linh từ chối thì chẳng có ai đi với anh chàng ấy

“Chiều thứ bảy”, mình ghi ngay vào trí nhớ để sẽ tiếp cận với anh chàng mà Loan kêu là “sộp”, thử xem sao?

V

Ba Mập

Về đến Chợ Lớn, Mạnh Cường đi tìm thuê ngay một phòng trọ bình dân trong một con hẻm. Hắn tự nhủ: tạm thời phải “ẩn dật” để tránh mặt tên Ba Mập thì mới khỏi lộ tung tích - một điều đáng sợ nhất đối với hắn lúc này. Hành lý mang theo của hắn vẻn vẹn chỉ có một chiếc va li.

Ở phòng trọ mới được một ngày, hắn đã thấy buồn và không quên liên lạc với Huệ qua số máy điện thoại di động. Huệ dè dặt nói với hắn:

- Anh Cường à... Em cần gặp anh ở vũ trường Siêu Sao, có việc gấp lắm.

Hắn hơi chột dạ, hỏi lại:

- Sao lại gặp ở Siêu Sao? Ở quán ăn hôm trước có được không?

Huệ đáp ngay:

- Phải gặp ở Siêu Sao lúc 9 giờ tối nay mới ổn, vì lúc đó vũ trường đã đông nghịt khách ra vào, không mấy ai để ý đến mình. Cố gắng đúng hẹn nhé!

Hắn đành phải đồng ý:

- Ô kê! Ô kê!

9 giờ tối.

Mạnh cường lò dò đến vũ trường Siêu Sao. Hắn làm bộ thản nhiên, đưa mắt nhìn từ bàn số 1 đến bàn số 10 Và hắn đã thấy Huệ đang ngồi đợi hắn ở bàn số 6.

 Hắn nhìn qua bàn số 1, số 2: Linh và Loan đang có khách. Hắn cúi đầu chào lấy lệ rồi rảo bước đến bàn số 6 gặp Huệ.

Huệ tươi cười:

 - Xin chào! Anh đúng hẹn với em quá.

Hắn ngồi xuống bên cạnh cô gái:

- Em đợi anh lâu chưa?

- Mới có mươi phút...

- Có chuyện chỉ mà gấp vậy?

- Có lẽ bị kẹt rồi, em trả tiền cho ông Viễn xong xuôi, ông Viễn hẹn quay trở lại, em đợi hoài mà không thấy ông ấy tới. Em có linh cảm là hình như ông ấy gặp xui...

Vì sao?

Vì từ trước đến nay, chưa có bao giờ ông ấy sai hẹn. Một con người rất mẫu mực về giờ giấc, ngày tháng, vậy mà lại cứ biệt tăm...

- Ừ, cái nghề của mình, nếu có trục trặc thì tức là có chuyện rồi đó! Bây giờ em tính sao đây?

- Anh có hẹn đi chơi với Linh không?

- Có hẹn, nhưng không phải hôm nay, mà sẽ là một ngày khác. Nàng khó tính lắm, đã đẹp lại giàu sang, nên rất khó chiều ...

Huệ lắc đầu:

Không hẳn thế đâu, anh ạ. Cô ta chỉ làm bộ thế thôi, chứ anh cứ thử chi đô la xả láng thử xem, anh sẽ được chiều hết mình! Ở đời này không thiếu gì người đẹp mà chỉ thiếu đô la thôi, có đô la là có tất cả!

- Huệ nói chí lý lắm: Thôi nhé, hãy dẹp chuyện em Linh lại, mà nói chuyện làm ăn thì hay hơn. Như Huệ vừa nói, nếu xảy ra sự cố gì thì ta tính sao đây?

- Em sẽ điện thoại cho anh sau.

- Huệ nhớ gọi số máy cũ và gọi vào 5 ngày. “Em Hồng” đang có giá đó.

“Em Hồng” là mật danh của hồng phiến đang được ưa chuộng trong giới trẻ, giới “dân chơi quý tộc”. Có thể Huệ đang muốn bắt bí anh bạn Việt kiều này chăng? Mạnh Cường làm bộ từng trải:

-                Nếu giá cả có biến động thì Huệ cứ cho tôi biết trước một ngày…

Huệ nói nhẹ nhàng:

- Khỏi lo chuyện đó. Thôi ta tạm chia tay ở đây.

- Trả tiền trà thuốc xong, Huệ lại lững thững ra cửa. Mạnh Cường theo sau, cứ y chang như một cặp tình nhân thứ thiệt.

Huệ vẫy taxi xuôi về Tân Bình. Mạnh Cường cũng lên taxi về Chợ Lớn. Hắn thật không ngờ Ba Mập đã bám theo sau sát nút, nên khi vừa xuống xe, chưa vào phòng trọ thì Ba Mập đã vỗ vai hắn:

- Chào!

Hắn giật nảy mình:

- Ba Mập?

Ba Mập lè nhè:

- Có gì đâu mà hoảng hốt? Mở cửa đi, vào phòng rồi ta sẽ nói chuyện với nhau mà!

Khi hai người bước vào phòng, Mạnh Cường đã khép cửa và nói:

- Xin mời ngồi...

Ba Mập lạnh lùng:

- Ông chuyển chỗ ở mà không hề cho tôi biết. Tệ quá! Sao vậy? Cả điện thoại di động, ông cũng tắt luôn? Ông ngại tôi quấy nhiễu ông hở?

- Mạnh Cường dịu giọng:

- Có chuyện lình xình với cô Huệ nên tôi phải chạy gấp về đây, cũng định sẽ liên lạc lại với ông vào ngày mai.

Ba Mập chua chát:

- Ông khó khăn một thì tôi khó khăn mười! Nỡ lòng nào mà lại lảng tránh thằng em này trong cơn hoạn nạn?

Mạnh Cường vội thanh minh:

- Ông đừng hiểu lầm về tôi như thế. Khi có dấu hiệu đổ bể thì dù chỉ là một phút, phải thay đổi ngay chỗ ở.

Ba Mập vênh váo:

- Ở Sài Gòn này, tôi nói thực, ông làm sao đã thuộc mọi đường ngang ngõ tắt bằng tôi? Vì vậy, khi ông tắt máy điện thoại di động, tôi đã phóng ngay đến khách sạn, ở đó người ta nói ông trả phòng, ra đi rất sớm, từ 6 giờ sáng. Tôi biết ngay là có chuyện không bình thường nên tôi phải truy lùng ông ngay và bám được đuôi ông từ lúc ông vào vũ trường Siêu Sao cùng với em Huệ...

-Tôi xin bái phục ông và có thể tôn ông lên hàng Đại ca!

Ba Mập cười:

- Tôi đâu dám nhận sự tôn vinh của ông! Danh xưng “đại ca” thì tôi và ông đã dành cho đại ca Phúc rồi. Chuyện làm ăn của cả băng đang gặp khó khăn và mỗi người đang bị truy nã gắt gao. Chưa ai biết ngày mai sẽ ra sao? Tôi về đây, tìm gặp ông là muốn được ông cưu mang trong lúc cùng đường, mạt vận. Ông nên giúp tôi lúc này, tôi sẽ đền ơn, đáp nghĩa ông sau. Con sông có khúc, con người có lúc. Khi tôi biết ông cặp được với em Huệ là tôi biết ông đã gặp may rồi...

- Ông hiểu như thế nào về em Huệ?

- Ông đã hỏi thì tôi xin trả lời: Trong giới giang hồ đang sống chết với ma túy ở đất này thì không ai không biết tiếng em Huệ. Đó là một con người có thừa bản lĩnh với các đại ca. Hiền hòa đấy, mà cũng lại dữ dằn đấy ... Tôi nói vậy, có đúng không?

- Rất đúng! Huệ là dân Nghệ An. Cô gái Lam Hồng này đã đi mòn gót ở biên giới Việt - Lào. Cánh lái xe đều phải kêu là “Chị”! Héroin vốn gọn nhẹ, các chú em “mang dùm” chị mấy bánh, nhét đâu chả được! Về đến Vinh rồi vào Sài Gòn, chị sẽ thưởng” cho bạc triệu. Chú nào đẹp trai, khỏe mạnh, muốn được “chiều”, chị cũng sẵn sàng “chiều”. Hiện nay chị đang có bầu và chị cũng không nhớ ai đã là cha của cái thai đang nằm trong bung chị!

Ba Mập phì cười:

 - Cái thai ấy đáng lẽ phải là con của anh bạn Việt kiều mới xứng đáng. Thật đáng tiếc, nó lại là con của “xế ”! Gốc gác của em Huệ là thế, vậy từ khi ông cặp tôi nghe nào! được với em, ông kiếm ăn được bao nhiêu, ông thử nói tôi nghe nào!

Mạnh Cường không ngờ lại bị Ba Mập dồn vào chân tường, tỏ ra lúng túng:

- Cũng ít ít thôi...

- Nghĩa là…mấy trăm ngàn đô la?

- Đâu có nhiều như thế, mới chỉ có gần trăm ngàn thôi…

 Ba Mập vẫn đều đều:

- Ông định cho tôi vay bao nhiêu trong số trăm ngàn đô la ấy? Tôi đang cần có vốn làm ăn và ... cưới vợ?

- Trời! Ông cũng cưới vợ?

- Ông có em Huệ thì tôi cũng phải có EM chứ! Ở xứ này, cưới vợ rẻ lắm, chỉ cần vài ba ngàn đô la là có ngay một cô vợ trẻ đẹp từ miền Tây lên thành phố. Ở đây có hai loại người dễ lấy vợ nhất, đó là khách Đài Loan và khách Việt kiều. Tôi cũng phải kiếm lấy một em rồi mới tính chuyện làm ăn. Tôi tuy là Việt kiều nhưng lại “đói rách ” lắm và cũng như ông, đang có lệnh truy nã quốc tế, chưa biết sẽ sa lưới lúc nào?

- Mạnh Cường nhăn mặt:

- Ông đừng nói đến lệnh truy nã, tôi nghe cứ rợn hết cả người ...

Ba Mập nói:

 - Tôi và ông nếu không “mai danh , ẩn tích ” được thì cuộc đời sẽ .. chưa biết đi tới đâu. Ông nên nhớ rằng ở đây luật đã quy định cứ buôn bán từ 100 gam héroin hoặc 5kg thuốc phiện là đã có thể bị kết án tử hình rồi. Tôi chắc rằng ông cũng biết điều đó, vậy mà ông lại bập vào đường dây của em Huệ! Với tôi thì tôi sợ lắm, chưa dám làm ăn gì, nên đành phải ngửa tay xin vay của ông một ít để tính chuyện làm ăn, song có lẽ chẳng dám húc đầu vào đá như ông đâu!

Mạnh Cường nói giọng buồn buồn:

- Chuyện làm ăn của tôi với ông ở nước ngoài thì chỉ có hai đứa chúng ta biết, chớ có lộ ra mà chết cả nút đó ...

- Tội tử hình ai mà không sợ? Song tôi và ông liệu có ẩn nấp mãi được không? Đại ca Phúc và mấy thằng bên đó cũng đang có lệnh truy nã.

Tôi và ông, chỉ cần một trong hai đứa chúng ta bị bắt là đủ hết đời rồi! Mạnh Cường là ai? Ba Mập là ai? Cục điều tra liên bang Mỹ đã biết khá rõ. INTERPOL đã phát lệnh truy nã đến Việt Nam...

- Trời ơi! Ông đừng nhắc chuyện đã qua, tôi nghe càng thêm mất ăn, mất ngủ mà thôi.

Mạnh Cường lại thầm nghĩ: thằng này định hù dọa mình chăng? Nó xin tiền mà không cho nó thì chưa biết nó sẽ còn làm những gì nữa đây?

Hắn nói:

- Không buôn ma túy thì lấy gì mà sống?

Ba Mập thấy “chiến hữu” lo sợ, càng dấn thêm:

- Ở bên kia, ông đã vào tù, ra khám, về đây, chỉ cần ông tái phạm là cuộc đời coi như... tiêu!

- Tôi chịu ông rồi, vậy hôm nay ông cần bao nhiêu tiền?

Ba Mập đáp thật gọn:

- Năm ngàn đô la! Ba ngàn để cưới vợ và hai ngàn làm vốn buôn cò con.

- Tôi kiếm tiền ở đây, đâu có dễ. Em Huệ lại chưa thấy quay lại. Ông hãy cầm tạm bốn ngàn đô la. Ông thương tôi rồi lần sau tôi sẽ giúp ông thêm.

Ba Mập không dám “già néo đứt dây” nên gật đầu:

- Được, ông cứ giúp tôi đi!

Mạnh Cường móc túi lấy đủ bốn ngàn đô la đặt vào tay Ba Mập:

- Chúc ông may mắn. Hôm nào tổ chức đám cưới? Tôi sẽ đến mừng ông ở đâu đây? Ở khách sạn Sao Đêm! Thôi tạm biệt và cám ơn ông nhiều!

Ba Mập đứng lên với nụ cười đắc thắng trong khi Mạnh Cường thấy buốt ruột, tiễn bạn ra cửa với ý nghĩ thâm kín:

- Ngày mai tao tạo sẽ lặn mất tăm. Đừng hòng tìm thấy bố, con ạ!

Thêm một tuần lễ nữa trôi qua. Ba Mập bấm số máy của Mạnh Cường, không có tiếng trả lời. Hắn lại tìm đến những nơi Cường thường lui tới: vũ trường, khách sạn và phòng trọ - nơi hắn gặp y lần cuối - y vẫn biệt tăm. Hắn lẩm bẩm:

- Thăng này lại sợ ta “tống tiền” nó nên lặn đi xa chăng? Phán đoán của Ba Mập không sai, bởi lúc này, Mạnh Cường đang nhởn nhơ ở Nha Trang, cách Sài Gòn những bốn trăm kilômét kia mà! Ở thành phố biển này có hàng trăm khách sạn lớn nhỏ dành cho khách du lịch. Mạnh Cường khôn ngoan hơn, đã lại chọn cho mình một phòng trọ bình dân. Hắn bấm máy gọi Huệ nhưng không được trả lời và hắn cũng đợi Huệ gọi lại vào số máy của hắn, nhưng vẫn lặng thinh.

- Lại có sự cố gì đây?

Hắn không sao tự trả lời được.

Mỗi buổi sáng, rồi lại mỗi buổi chiều, hắn thả bộ đi dọc bờ biển như kẻ lãng du nhàn tản, song lòng dạ lại rối bời... Chẳng lẽ ta cứ ở mãi đây sao? Quay về Sài Gòn, lỡ lại đụng thằng Ba Mập thì phiền... Tuy nhiên, những đêm thao thức, hắn lại nhớ đến Siêu Sao, nỗi nhớ cồn cào về cô bé có tên là Linh, người ngồi bàn số 1.

Những đêm ân ái tốn kém với Linh đã để lại cho hắn những cảm giác khó quên, hắn muốn quay về với người đẹp vài hôm rồi sẽ tìm về miền Tây trong lúc mất liên lạc với Huệ.

VI

Không rời đối tượng

 Như thường lệ, tối nay, ở vũ trường Siêu Sao, Bích Liên lại ngồi sau bức rèm xanh để điều hành công việc của tài pán.

Chị đưa mắt nhìn ra bàn số 1: Linh đang ngồi tâm sự với anh Việt kiều Mỹ. Ở bàn số 2: Loan đang làm nũng với anh chàng “một nghìn một đêm lẻ”. Văn Kỳ vẫn điềm đạm như những lần trước. Anh chàng lại đang kể một câu chuyện gì đó với Loan, làm cho Loan chăm chú lắng nghe và cứ ghé sát vào mặt người kể chuyện.

Mười lăm phút sau, Linh đã đứng lên, rời bàn số 1, đi đến cạnh chỗ Bích Liên đang ngồi, nói nhỏ nhẹ:

- Chị! Anh Cường “của em” lại ... xin chết với cái giá “3 vé” và xin được về ở nhà chị cho an toàn hơn.

Bích Liên đắn đo một chút rồi nói?

- Ừ, cũng được, hôm nay “ông xã” của chị không về, phòng của chị còn bỏ trống, nhưng em ra giá với y là 50 đô la một giờ, mà cũng chỉ có một giờ thôi, từ 9 đến 10 giờ là phải trả phòng cho chị liệu hắn có chịu không?

- Dạ. Nhất định hắn phải chịu, vì nhà chị chứ có phải khách sạn đâu mà ở qua đêm được? Y phải phục tùng em như một tên nô lệ.

Bích Liên cười:

- Thế thì được. Đây, em cầm lấy chìa khóa phòng của chị và phải bảo đảm giờ giấc...

- Dạ, xin chị cứ yên tâm. Bây giờ em còn phải đi ăn tối theo lời mời của y.

Linh quay trở lại bàn số 1 và nói với anh Việt kiều Mỹ:

- Chị Liên đồng ý rồi đó, anh! Bây giờ ta đi ăn cơm. Anh phải ghé qua chỗ chị Liên nói lời cám ơn chị cho phải phép...

- Anh xin... tuân lệnh!

Linh khoác tay gã nhân tình hờ đứng lên, đi về phía Bích Liên.

- Mạnh Cường tỏ vẻ sung sướng ra mặt, gã đặt lên bàn Bích Liên một phong bì có sẵn 50 đô la và nói:

- Em xin cám ơn chị nhiều. Xin chị cho phép Linh đi chơi với em một chút...

Bích Liên gật đầu:

- Được! Nhưng cô chú phải về đúng giờ, nghe!

Linh và gã Việt kiều cùng “dạ” một tiếng và bước nhanh ra cửa.

Bích Liên cũng đứng lên và đến bên bàn số 2.

Loan nói:

- Em mời chị Liên cùng ngồi đây nghe anh Kỳ kể chuyện...

- Chuyện gì đây?

- Dạ, hôm nay tạm ngừng kể chuyện “Nghìn lẻ một đêm ". Em đang bắt anh Kỳ kể chuyện Tây Thi thời Chiến Quốc, mời chị cùng nghe...

Bích Liên càng thấy mến anh chàng kể chuyện có duyên:

 - Tây Thi sang nước Ngô ở với vua Ngô là Phù Sai có phải không?

Văn Kỳ nói thật lễ phép:

- Dạ, thưa chị đúng đấy ạ.

- Chú kể đến đâu rồi? Đến cái đoạn Phù Sai phải xây đài Cô Tô chưa?

Loan nhanh nhảu đáp:

 - Dạ, Tây Thi nhõng nhẽo quá, chị ạ.

 Bích Liên cười:

- Tây Thi có những nhẽo cũng chưa bằng cô Loan nhõng nhẽo với chú Kỳ có phải không?

Loan đáp:

- Cũng vì em nhõng nhẽo mà anh Kỳ ghét em đấy, chi a.

Kỳ nói với cả hai người:

- Không dám đâu. Chuyện Tây Thi còn dài lắm.

Bích Liên khoe với Kỳ:

-                Trước năm 1975, tôi có xem vở cải lương “Tàn phá Cô Tô” do đoàn Thanh Nga diễn thật hay. Tây Thi đúng là nghiêng nước nghiêng thành! Còn Phạm Lãi là tướng nước Việt, người tình của Tây Thi, cũng uy nghi, lẫm liệt, sau khi tiêu diệt nước Ngô, trở về được Việt Vương Câu Tiễn phong làm tướng quốc, ban thưởng bạc vàng bạc... cũng chẳng ham danh lợi, đã cùng Tây Thi ngao du khắp Ngũ hồ…

Văn Kỳ khen:

 - Chị Bích Liên nhớ rành rọt quá. Người đời sau, ai cũng khen Phạm Lãi.

Loan nắm chặt bàn tay Văn Kỳ:

- Chuyện hay thế mà anh Kỳ chưa kể hết cho em nghe.

Kỳ nói:

- Phải kể từ từ, em thì cái gì cũng vội vã...

Bích Liên phải dàn hòa:

- Thì chú Kỳ chiều Loan một chút, kể tiếp đi nào!

- Nhưng Loan còn phải tiếp khách, còn phải nhảy nữa chứ, chị?

Loan:

- Thì anh Kỳ cũng là khách của em chứ sao?

Bích Liên: Hơn thế nữa, Kỳ còn là “khách đặc biệt ” của Loan!

Kỳ nhìn sang phía Bích Liên:

- Em xin cảm ơn chị nhiều! Xin hẹn với chị và Loan, cả với Linh nữa, sẽ có một ngày pic - nic Suối Tiên nữa, và Kỳ sẽ kể nhiều hơn...

Loan:

- Còn hôm nay?

 - Hôm nay anh phải về sớm, Giám đốc đang ngồi chờ anh ở nhà...

Loan ghé sát vào tai Kỳ nói nhỏ:

- Vậy, chiều mai, anh phải đến... nhà em để... trình diện!

Kỳ phải gật đầu cho vui lòng người đẹp:

- Ô kê!

Bích Liên hóm hỉnh:

- Chú Kỳ chịu thua cô Loan rồi nhé.

Kỳ làm bộ bẽn lẽn:

- Loan dữ dằn lắm chị ạ.

- Văn Kỳ đứng lên sau khi không quên cài vào áo lót ngực của Loan một tờ giấy bạc 100.000 đồng và nói: Anh “lì xì” cho em...

Loan:

- Em xin anh!

Kỳ cúi đầu chào Bích Liên:

- Em xin phép chị, em về!

***

VII

Những trang nhật ký (tiếp theo)

Ngày 1 tháng 4:

“Thế là mình vẫn giữ bí mật được họ và tên của mình với hai “người đẹp” ở Siêu Sao. Loan và Linh đều không thiếu tiền và hàng đêm vẫn phải chịu trận của các “thượng đế” để hốt bạc đều đều.

 Riêng Loan thì nàng rất thích mình và mình vẫn chơi đẹp, nàng còn đang níu kéo mình đi xa hơn nữa. Mình phải tự kiềm chế và không được phép quên đi nhiệm vụ của mình.

Mình đã có trong tay hình ảnh của anh chàng Việt Kiều có Mỹ có tên là Mạnh Cường đang cặp kè với một cô gái có tên là Huệ.

Từ mũi trinh sát số 2, Quỳnh Hoa cũng mang tấm hình một Việt kiều khác có tên là Lê Văn Bình. Cả hai Việt kiều này đều có hàng ria mép có vẻ là “dân chơi”, hao hao giống như tấm hình trong lệnh truy nã của INTERPOL.

Cũng như mình, Quỳnh Hoa phải lăn lộn ở nhiều nơi, từ vũ trường nọ đến vũ trường kia, từ khách sạn này sang khách sạn khác, sàng lọc hàng chục đối tượng mới nhập cảnh từ Mỹ, từ Pháp, từ Úc vào Việt Nam.

Khi giao nhiệm vụ cho mình, thủ trưởng Hồng Quang đã nói: “Đây lại là chuyện đáy bể mò kim ... giữa thành phố năm triệu dân này, ta đi tìm một kẻ đang bị truy nã. Bao nhiêu lần trước đã thắng, lần này các cậu không được phép thua, đã rõ chưa nào? "

Mình và Quỳnh Hoa đều đáp:

- Rõ!

Vậy mà điểm lại 520 vị khách là Việt kiều về nước qua phi cảng Tân Sơn Nhất mình không sao tìm được cái tên Bùi Hữu Hoài có ghi trong lệnh truy nã của INTERPOL. Đã là một tên bị can nguy hiểm thì tên Hoài có thể đã thay họ, đổi tên và mang một hộ chiếu khác. Vậy hắn là ai đây trong số 520 người này?

Ngày 10 tháng 4:

“Y hẹn với Loan, hôm nay mình lại đến Siêu Sao. Ngồi nói chuyện đến nửa giờ ở bàn số 2 mà bàn số 1 vẫn còn bỏ trống vì Linh chưa tới. Mình hỏi Loan:

- Sao Linh đến trễ vậy? Có phải Linh lại đi chơi với anh Việt kiều?

Loan lắc đầu:

- Không phải đâu. Hôm qua Linh đã từ chối lời mời của hắn.

- Vì sao vậy?

- À Linh khoe với em: anh chàng có cô bồ tên là Huệ, cặp được ít ngày thì chàng bị nàng cho nốc ao để đi theo một ông “tầu viễn dương” nào đó. Ông này nghe nói còn mạnh hơn cả mấy anh triệu phú Đài Loan... vì ông ta có rất nhiều ... hồng phiến!

- Lại thế nữa?

- Bây giờ chơi héroin là “quê” lắm rồi. Dân chơi đã chơi hồng phiến và cả nữ hoàng” tức là những viên thuốc “lắc” mà báo chí đang nói đến rất nhiều, anh không thấy sao?

Câu chuyện tào lao của Loan đã làm lóe lên trong tâm trí mình một tia hy vọng: Huệ là ai đây? Ông “tầu viễn dương” là ai đây?

Mình thầm cảm ơn cô bé Loan, và để làm ra bộ tự nhiên, mình mời Loan nhảy và trước lúc rời khỏi vũ trường, mình vẫn không quên “boa” cho Loan đủ một trăm ngàn”

 

***

 

VIII

Điều gì đang xảy ra

Bích Liên gọi Loan sang bàn số 1 ngôi cùng với Linh rồi nói nằng giọng dứt khoát:

- Linh từ chối lời mời của tên Mạnh Cường là rất đúng. Từ nay, các em có thể đá phốc nó đi vì chị biết chắc chắn nó đã đến vũ trường Thiên Thai gạ bán hồng phiến cho mấy em ở đấy. Thu Trang là bạn của chị ở Thiên Thai nói rõ điều đó. Các em chớ có dại dột mà dính vào nó, có khi bị vạ lây đó.

Linh nói:

-Em xin nghe lời chị.

 Loan cũng nói theo:

- Hèn nào mà y thường khoe với Linh rằng gia đình Mỹ giầu lắm!

Bích Liên cười:

- Mặc nó. Chị phải giữ gìn cho các em...

 

***

Mạnh Cường gặp lại người bạn hàng ở nhà hàng Đại Phú Sĩ vào buổi tối thứ bảy. Hắn không giấu nổi xúc động.

- Tôi mất liên lạc với Huệ có vài tuần mà cứ lo lắng mãi…

 Huệ nói vừa đủ cho hai người nghe:

- Có biến động mà! Mấy tên đệ tử ở Kỳ Sơn chạy bán sống, bán chết mới thoát khỏi lưới khỏi lưới của công an...

- Người thoát, nhưng hàng có mất không?

Huệ lắc đầu:

- Hàng cũng không mất, nhưng đường dây có thể bị lộ. Em cũng chưa biết sẽ tính sao đây? Sau chuyến hụt hãng này, em phải bỏ thành phố Vinh mà vào đây. Hãy nằm im ít ngày để nghe ngóng xem sao, chớ có liều mạng mà chết. Ở kìa! Anh uống đi chứ, hôm nay cứ yên tâm lai rai để bù lại những ngày... chết hụt.

Mạnh Cường nở một nụ cười thông cảm với cô bạn gái:

- Đặc sản dê năm món, xin mời em thưởng thức.

Cả hai người vừa ăn uống, vừa nhìn sâu vào mắt nhau.

Huệ thấy nóng bừng hai má:

- Anh Cường nhìn em sao mà... dữ vậy?

- Anh nói thật lòng nhé: em là cô gái rất can trường của Sông Lam, núi Hồng, anh rất cảm phục! Anh quen em từ bấy nhiêu ngày, chưa biết lấy gì để cảm ơn em?

- Thôi đi, anh! Làm ăn bây giờ mỗi ngày mỗi khó, phải vượt qua cái chết thì mới giành được cái sống. Có hiểm nguy đến thế nào cũng phải chấp nhận. Ở nước ngoài về đây, anh còn lạ gì?

 - Đã dấn thân vào “nghề” thì phải sống chết với nghề ...

Huệ nói như muốn đi sâu vào tâm sự:

- Nhiều lúc, em cứ tự hỏi mình, sao lại đeo đuổi nghề này? Anh biết không, ở đây cứ bị bắt với 100 gam héroin là có thể bị tử hình!

- Anh biết chứ, vì thế phải hết sức thận trọng. Hôm nay em đã thoát hiểm vào đến đây, anh coi như là một thắng lợi, em cần phải nghỉ ngơi.

- Thì em phải nghỉ chứ sao?

- Anh có thể mời em về nghỉ ở khách san Thanh Bình với anh được không?

Huệ làm bộ ngạc nhiên:

- Anh không sợ cô Linh ghen sao?

Mạnh Cường lắc đầu:

- Đối với anh, Linh chỉ là người tình một đêm thôi, nàng đẹp đấy nhưng lại tỏ ra kiêu kỳ nên anh cũng thấy... ngán ...

- Anh nói thật không?

- Thật chứ. Với lại mình còn phải lo chuyện làm ăn chứ. Ở đây, em đã biết: chỉ thiếu tiền chứ không thiếu người đẹp!

Huệ chuyển sang chuyện làm ăn:

- Anh có biết vì sao mấy bữa nay hàng lại lên, không?

- Anh có thấy hồng phiến từ 150.000đ lên 250.000đ một viên, “nữ hoàng” 500.000 lên 600.000 đ một viên rồi. Có thể lại lỡ chuyến tầu viễn dương nào chăng?

Huệ hạ thấp giọng nói:

Một ông bạn từ Malaixia đem 5.000 viên hồng phiến vào vừa bị bắt ở Tân Sơn Nhất rồi...

- Trời! Thật sao?

- Thật chứ, chỉ nay mai thôi, báo chí ở đây sẽ đăng tin...

- Hèn nào mà dân chơi cứ nháo nhác...

Huệ lơ đãng nhìn qua cửa sổ. Thành phố đã lên đèn từ lâu. Men rượu đã làm cho cô chếnh choáng. Huệ nói:

 - Thôi ta về đi anh!

- Anh xin nhắc lại: anh mời em về nghỉ ở Thanh Bình...

Huệ buông một câu thật lẳng lơ:

- Về Thanh Bình với anh cũng được, nhưng em ... “cấm” đấy nhé!

Mạnh Cường bóp mạnh bàn tay cô gái:

- Em cứ yên tâm đi. Anh không dám đâu!

Sau một đêm ân ái, khi Mạn khi Mạnh Cường tỉnh dậy thì Huệ đã bỏ đi rồi.

Hắn chợt nhớ ra lời dặn lại của cô gái: Tạm xa nhau, hai ngày một lần, liên lạc qua điện thoại di động. Nếu không gặp thì cứ yên tâm vì bận công chuyện gì đó thôi. Hai ngày sau sẽ gọi lại...

Hắn vươn vai đứng dậy, rời khỏi giường đi vào buồng tắm.

Mười lăm phút sau, hắn đã tỉnh táo, bảnh bao trong bộ com - lê vàng nhạt.

Đứng trước gương, nắn lại ca - vát, hắn mỉm cười và cảm thấy thanh thản khác thường.

 Xách va li xuống phòng tiếp tân của khách sạn, nhìn đồng hồ, hắn biết lúc này đã là 8 giờ sáng.

Cô gái tiếp tân nói nhỏ nhẹ:

- Chú trả phòng a?

Hắn gật đầu:

- Chú trả phòng đó. Chú đi có công chuyện, nếu chiều chú quay lại, sẽ nhận phòng sau. Huệ đi rồi hả?

- Dạ, thưa chú, cô đi lúc 6 giờ...

Hắn đưa ra ba tờ giấy bạc loại một trăm ngàn và nói: trả tiền phòng 250.000d và “boa” cho cháu 50.000đ .

- Cháu xin chú, cám ơn chú nhiều.

Cô gái lại nói tiếp:

- Thưa chú có một ông khách đang ngồi đợi chủ ở phòng khách đấy ạ.

Hắn sửng sốt:

- Ai? Đâu?

- Dạ, ông ấy đến đây từ 7 giờ và ngôi chờ chú đã hơi lâu…

Hắn bước vào phòng khách và thốt kêu lên:

- Ông Ba!

Ba Mập đứng lên, bắt tay hắn thật chặt chẽ và cười hềnh hệch:

 - Ông thấy tôi có giỏi không?

- Giỏi! Tôi ở đâu ông cũng tìm đến được, cứ như là...

Ba Mập vẫn cười:

- Thế mới là Ba Mập chứ! Hắn chưa hết ngỡ ngàng:

- Ông lại đến tìm tôi ở Siêu Sao phải không?

 Ba Mập lắc đầu:

- Không phải Siêu Sao mà là... cà phê Chiều Tím!

Hắn giật thót người:

- Trời ơi! Ông đã đến Chiều Tím?

Ba Mập gật đầu:

- Đúng vậy! Thôi chuyện còn dài lắm, ở đây nói không tiện. Tôi mời ông đi ăn sáng ở Đại Phú Sĩ rồi ta sẽ bàn công chuyện mà!

Mạnh Cường như ngây dại, thẫn thờ bước theo chân Ba Mập ra cửa. Một chiếc xe taxi đã chờ sẵn.

Ba Mập chìa tay:

- Mời ông lên xe nào!

Hai người lên xe, yên lặng ngồi bên nhau cho đến lúc xe đỗ lại trước cửa nhà hàng Đại Phú Sĩ.

Ba Mập đưa cho lái xe 50 ngàn và nói:

- Một giờ nữa, anh quay lại đây đón chúng tôi, nghe!

- Hai người bước lên lầu 1, vào phòng 102. Một cô tiếp viên chạy tới:

- Hai anh dùng gì ạ?

Ba Mập nói:

- Bia, bánh mì, bít tết...

Tiếp viên lui ra và mười phút sau đã bưng vào đầy củ đồ ăn, đồ uống.

Chờ cho tiếp viên mới rót đầy hai ly bia:

- Nào! Mời ông!

- Xin mời!

Hai người cụng ly rồi Ba Mập nói:

Tôi theo chân ông như hình với bóng để làm gì, ông có biết không?

- Mạnh Cường vờ lắc đầu:

- Chịu, tôi làm sao biết được?

Ba Mập tợp một ngụm bia rồi đặt li xuống bàn:

- Tôi theo ông không phải vì tò mò đâu nhé, mà là để… bảo vệ cho ông…

Mạnh Cường tròn xoe mắt:

- Để bảo vệ cho tôi?

- Chứ còn gì nữa, ông đi lung tung, giao dịch... hơi bừa bãi, ông không sợ lộ bí mật hay sao?

 Mạnh Cường tái mặt, không trả lời.

Ba Mập nói tiếp:

- Ở nước ngoài, tôi với ông đều là lính của đại ca Phúc. Bây giờ tan đàn, sẩy nghé, mỗi đứa một nơi, mạnh ai nấy chạy với nhiều cái tên ma mãnh. Tôi với ông trôi dạt về đây, chỉ cần một đứa lộ là sẽ lộ cả hai, vậy mà ông cứ nhởn nhơ, lỡ có chuyện gì thì chết cả lũ!

 - Ông cứ nói đi, tôi nghe ông đây...

- Ông sai hẹn với tôi, ông sợ tôi “tống tiền” ông chứ gì? Vài tuần này, ông biến mất rồi ông lại mò về đây. Ông về đây là tôi lại đeo bám ông ngay. Đêm qua ông ngủ với em Huệ có phải không?

- Đúng!

- Ông đến Cà phê Chiều Tím để “vui vẻ” với Em Trang và làm ăn với thằng nhạc công thường đệm đàn cho Em Trang hát có đúng không?

- Đúng! Ông ranh ma quá đấy!

Ba Mập cười:

- Thôi được, ông cứ cho tôi là thằng ranh ma cũng được, nhưng tôi chưa muốn làm đệ tử của ông đâu!

 - Thôi đi, nào trăm phần trăm!

Hai cái ly cụng lại. Cả hai đều tỏ ra cảm thông hoàn cảnh của nhau.

Mạnh Cường hỏi:

- Tôi hỏi thật ông nhé: ông muốn gì ở tôi hôm nay? Ông có thấy các báo đều đăng tin “Đường dây nóng” không? Toàn thành phố đang phát động phong trào “3 giảm” tức là giảm ma túy, giảm mại dâm, và giảm tội phạm. Chỉ mấy dòng thư gửi đi tố giác, chỉ giờ trước, giờ sau là ông (hoặc tôi) sẽ bị còng tay, giải đi liền! Tôi thấy ông quá chủ quan đó. Đầu vào là Em Huệ, đầu ra lại có ca sĩ Thu Trang và tên đệm đàn Văn Bảo ở cà phê Chiều Tím. Ông đã đưa hồng phiến cho hai tên ở Cà phê Chiều Tím mấy tuần nay rồi, ông liều mạng quá!

- Tôi cũng phải quan sát, thăm dò trước khi đưa hàng chứ, ai dám làm lộ liễu?

- Ông có thấy báo đăng và ti vi phát hình về những phiên tòa lưu động xử án ma túy không? Nặng thì “dựa cột”, nhẹ thì cũng hàng chục năm tù.

- Trời! Ông nói làm tôi phát ớn ...

- Thực tế là như thế nên tôi muốn bảo kê từ xa cho ông. Ông an toàn tức là tôi cũng an toàn...

- Được như thế thì hay quá. Vậy ông phải trả lương cho tôi.

- Bao nhiêu?

- Ít thôi mà. Mỗi tháng tôi cần hai ngàn đô la thôi! Trả cho tôi đều đặn trước ngày mồng 5 hàng tháng…

 - Nếu tôi không có mua, có bán thì sao?

- Không mua, không bán thì ông ở lại đây làm gì? Ông có chịu điều kiện của tôi không? Nếu không thì ta chia tay?

Mạnh Cường thầm nghĩ: “nó lại bắt bị mình đây, thôi thì đành chịu nó vậy”.

Hắn nói ngay:

- Tôi chấp nhận điều kiện của ông, nhưng xin bắt đầu từ tháng sau vì hiện nay tôi đang còn kẹt mất nguồn hàng.

Ba Mập chỉ chờ có thể nên hắn nói ngay:

- Ta hiểu nhau quá rồi. Tôi vẫn cứ phải cám ơn ông vì hiện nay tôi đang còn thất cơ, lỡ vận...

***

Chiều hôm sau, Mạnh Cường nhận được cú điện thoại di động của Ba Mập:

- Ông Cường! Tôi cần gặp ông có công chuyện rất gấp đây...

- Ở đâu? Mấy giờ?

- Ở cà phê Chiều Tím, lúc 7 giờ tối ...

Mạnh Cường buông điện thoại, lẩm bẩm một mình: “Lại chuyện chi đây? ”

Hắn rời khỏi phòng trọ và đến điểm hẹn rất đúng giờ.

Vừa bước vào quán, hắn đã trông thấy Ba Mập đang ngồi uống cà phê với một cô gái.

Ba Mập kéo ghế mời bạn cùng ngồi và giới thiệu với Cường:

- Đây là Ngọc Lan, bạn tôi:

Và giới thiệu với Lan:

- Đây là anh Cường, bạn của anh mới về nước...

Thêm một ly cà phê được đặt lên bàn, Ba Mập nói tiếp với Cường:

- Ngọc Lan là em gái ruột của Huệ. Xin ông đừng ngạc nhiên. Bây giờ thì ông đã hiểu tại sao ông lặn ở đâu tôi cũng tìm được. Tôi quen Lan và Lan thì chỉ cần qua Huệ là biết được địa chỉ của ông đang ở đâu và ông đang làm gì.

Cường như muốn té ngửa:

- Ủa, ông giỏi quá! Ông quen Lan từ bao giờ vậy?

- Cũng mới quen vài tuần nay thôi, tôi tìm mánh ăn thì được bạn bè giới thiệu Lan với tôi cũng như ông quen Huệ đó thôi. Bây giờ thì tất cả ba đứa chúng ta và cả Huệ là bốn, đều là anh em một nhà, phải tin cậy nhau và giữ gìn cho nhau, được không?

Cường trở lại bình tĩnh:

- Thế là tôi yên tâm rồi.

Ngọc Lan cũng lên tiếng:

- Anh Cường, em có nghe chị Huệ nói về anh, hôm nay em gặp anh, thật là một điều may mắn...

Mạnh Cường hỏi Ba Mập:

- Lúc nãy, ông nói là có công chuyện rất gấp, công chuyện gì đây?

 - Theo Ngọc Lan cho biết thì Huệ đi đón hàng từ hôm qua, đáng lẽ phải về đúng hẹn vào hồi 12 giờ trưa nay, vậy mà cô ấy... biệt tăm luôn. Tôi và Lan thấy sốt ruột quá, tôi linh cảm thấy có thể có chuyện không lành đã xảy ra?

Mạnh Cường cúi mặt trầm ngâm rồi nói:

- Nếu có chuyện gì xảy ra thì thật bất hạnh! Bây giờ ta phải làm gì đây?

Ngọc Lan nói:

- Các anh để em đi ngược ra Nghệ An thăm dò tin tức của chị Huệ xem sao?

Mạnh Cường nói:

- Em đi phải hết sức cẩn thận.

Ba Mập nói:

- Thôi ông Cường về chỗ ở mới, rồi tôi sẽ gọi điện thoại cho ông sau. Còn Lan về chuẩn bị hành lý đi thôi...

Ba người chia tay.

Mạnh Cường gọi taxi về Tân Bình.

Ba Mập và Lan gọi taxi về Chợ Lớn và ở chung một phòng trọ của khách sạn Lữ Hành, một khách sạn bình dân.

Ba Mập ôm Ngọc Lan vào lòng

- Ông bạn Mạnh Cường về trước anh mấy tuần và tìm đến cô Huệ. Không hẹn mà lại ... xum họp một nhà!

Ngọc Lan:

- Các anh là Việt kiều có vốn lớn hơn bọn em, nên tranh thủ “chơi” mấy chuyến đi. Nếu chậm chân thì sẽ khó khăn vì công an đang mở chiến dịch “3 giảm” đó!

Ba Mập hôn lên má cô gái:

- Vốn thì em khỏi lo. Điều quan trọng là giữ sao cho ăn được tuyệt đối an toàn...

Ngọc Lan ôm đầu Ba Mập ép vào ngực mình:

- Cưng của em yên tâm đi. Em và chị Huệ có đủ kinh nghiệm dày dạn…

- Nghĩa là...

- Nghĩa là phải mau lẹ, phải nhanh như chớp. Thoắt đến rồi thoát đi. Em và chị Huệ chỉ làm nhiệm vụ môi giới cho bên mua, bên bán tiếp xúc với nhau, xem hàng, ăn giá xong là xong ngay ở một điểm nào đó, rồi lại hẹn nhau ở một điểm nào khác để “tiền trao, cháo múc” rồi ẵm hàng, ẵm tiền đi luôn, mỗi người một ngả bằng xe phân khối lớn, có vệ sĩ đi kèm công an có đuổi cũng không kịp. Chúng em không bao giờ mang hàng trong người, dù chỉ là một tép héroin hay một viên hồng phiến. Công an có khám người và khám chỗ ở cũng là…huề!

Ba Mập lại hỏi:

- Còn việc nhắn tin thì làm thế nào cho khỏi lộ?

 - Mỗi người nên có ít nhất 2 máy điện thoại di động để mỗi lần lại bấm máy một chiếc, nếu mất liên lạc đến lần thứ hai thì phải di tản ngay. Sau một vài tuần nghe động tĩnh nếu thấy yên ắng thì hãy gặp nhau. Nếu có biến thì lặn cho sâu rồi sẽ ... hạ hồi phân giải!

 Ba Mập càng nghe càng cảm phục cô bé, hắn hỏi:

- Lan tham gia đường dây, làm “nghề” này bao lâu rồi?

- Ba năm.

- Ba năm mà chưa hề bị lộ?

Lan đấm vào vai gã đàn ông, cười rúc rích:

- Anh sao kỳ vậy. Bị lộ thì sao còn ngồi đây với anh hôm nay?

Ba Mập nói:

-Anh quê” quá phải không? Thôi, bây giờ anh mời em đi ăn tối rồi lại về đây kể chuyện cho anh nghe đêm nay...

Ngọc Lan nói:

- Đi ăn rồi về ngủ thôi. Em hết chuyện rồi!

***

IX

Người đàn bà có máu lạnh

 Buổi sáng hôm nay, Mạnh Cường đã năm lần bấm máy để liên lạc với Huệ mà không sao gặp được cô gái này, hắn tự hỏi:

- Huệ tắt máy hay có chuyện chẳng lành?

Thời gian đã trôi qua ngày thứ tư, tức là đã qua hai kỳ hẹn mà vẫn biệt vô âm tín!

Với linh cảm nghề nghiệp, Mạnh Cường quyết định phải mau chóng rời khỏi nơi này. Hắn gặp ông chủ có phòng cho thuê và nói nhẹ nhàng:

- Thưa bác, cháu có công chuyện phải đi hôm nay, cháu xin gửi tiền cả tháng là 500.000đ. Xong việc, cháu quay lại đây sau...

Ông chủ đã quá quen thuộc với chuyện của khách nên vui vẻ nói:

- Thôi được, tôi cũng xin chúc anh đi gặp nhiều may mắn, hôm nào anh quay lại, tôi sẽ sẵn sàng đón anh.

- Dạ, cháu xin cảm ơn bác nhiều...

Hắn bấm máy gọi taxi, khi xe ghé tới, hắn nói với tài xế:

- Cho tôi về Long Xuyên, hết bao nhiêu tiền?

- Chú có về ngay không hay còn ở lại?

- Đi một lần thôi. Tôi còn phải ở lại thăm bà con nhiều ngày nữa.

Anh tài xế nói ngay:

- Một lần đi thì 300.000đ, nếu khứ hồi thì phải trả có 500.000đ thôi.

 - Được, cho tôi đi một lần thôi.

Hắn bước lên xe và thầm nhủ:

- Tạm biệt Sài Gòn!

Ba giờ sau, hắn đã đến Long Xuyên. Hắn vào khách sạn An Giang, qua nhà hàng ăn một bữa ăn nhẹ rồi lững thững đi về phía cuối đường Duy Tân. Hắn chợt nhìn thấy một tấm bảng có dòng chữ “có phòng cho thuê” với mũi tên chỉ vào con hẻm. Hắn rẽ theo mũi tên chỉ và gặp ông chủ nhà. Ông Năm tóc đã hoa râm nhìn hắn với bộ đồ sang trọng. Khi hắn đưa tờ hộ chiếu ra thì ông Năm hỏi ngay:

- Anh là Việt kiểu mới về nước?

Hắn lễ phép thưa:

- Dạ, phải, thưa bác, cháu là Việt kiều có quốc tịch Mỹ, cháu mới về Sài Gòn được mấy tháng nay. Cháu đang tìm mối liên doanh để làm ăn nhưng chưa gặp được người như ý mình. Ở lâu trên thành phố thì quá tốn kém nên cháu về đây tìm người bà con quen biết cũ. Cháu muốn thuê một phòng của bác để ở tạm ít bữa ạ.

Bác Năm vui vẻ:

-                Được. Nhà này có 5 phòng cho thuê thì 3 phòng đang có người ở rồi. Còn lại 2 phòng, cháu thuê một là được. Bác lấy giá hữu nghị 500.000 đồng thôi. Mời cháu vào thăm và nhận phòng.

Sau khi nhận phòng số 4, Mạnh Cường đã trả trước ba tháng tiền thuê là 1,5 triệu đồng để ở tạm.

Mỗi buổi sáng hắn lại đi dạo vài vòng quanh thị xã, ghé vào quán ăn bình dân ăn phở, ăn cơm rồi về nằm dài xem báo, xem truyện giải trí. Buổi tối, hắn thường bấm máy điện thoại di động gọi cho Lan, cho Huệ, nhưng suốt một tuần qua vẫn không có hồi âm. Hắn biết có chuyện chẳng lành đã xảy ra cho hai cô gái này. Hắn thấy buồn ngao ngán, hắn tự nhủ:

- Buôn thứ “hàng trắng” này là đã đánh đu với cái chết ” từ lâu rồi. Chỉ một sơ xuất nhỏ hoặc chậm một vài bước chân là có thể sa lưới công an. Hắn đành phải nằm im để chờ đợi một điều tốt lành sẽ đến. Hắn cũng nơm nớp lo âu về một sự rủi ro nào đó sẽ đổ ập xuống đầu mình.

Hai tuần lễ trôi qua.

Buổi tối, hắn đang nằm suy tư thì đột nhiên máy điện thoại phát ra tiếng tít tít. Hắn giật thót cả người, vội vàng áp máy vào tại và cất tiếng khe khẽ:

Tôi nghe đây! Ai đó?

- Chú Cường có phải không?

Có tiếng đàn bà:

- Dạ, phải. Chị là ai đó?

Vẫn tiếng đàn bà:

- Chị Ba Ca-li đây. Chú không nhận ra tiếng chị à?

Hắn mừng quýnh và nói như reo lên:

- Chị Ba! Trời ơi! Chị Ba! Chị đang ở đâu đấy?

- Tôi đang ở Sài Gòn đây. Nhớ số máy của chú, gọi thử xem sao, may quá lại gặp chú, chú đang ở đâu?

- Dạ, em đang ở Long Xuyên, chị về nước từ hôm nào?

- Mới ba hôm nay, tôi đang muốn gặp chú...Chú cho biết địa chỉ cụ thể để ngày mai tôi tìm gặp chú.

- Dạ. Em đang ở trọ một nhà trọ bình dân, trong một con hẻm không có tên. Sáng mai nếu chị đi xe đò từ Sài Gòn xuống thì 12 giờ trưa, em đợi chị ở khách sạn An Giang, một khách sạn lớn, ở Long Xuyên ai cũng biết. Chị kêu xe taxi chở chị, chị đến sẽ gặp em ngay...

- Được rồi, tôi sẽ đến đúng 12 giờ trưa mai. Chào chú!

- Em cám ơn chị, em chào chị.

Hắn buông máy và ngồi nhỏm dậy. Phấn khởi rồi bâng khuâng, hồi hộp. Cả một quãng thời gian sáu tháng qua, kể từ lúc chia tay với chị Ba và các “chiến hữu”, mỗi người một ngả, mạnh ai nấy chạy và chắc chắn một điều có lệnh truy nã của INTERPOL. Riêng với hắn, nếu hôm nào không có rượu, không có gái và không hít héroin cho mệt đến “quên đời” thì lại mộng mị, lo âu rồi giật mình tỉnh dậy để lại nhớ ra rằng mình đang là kẻ phải chạy trốn...

Một đêm, rồi một nửa ngày nữa lại trôi qua. Mạnh Cường đã ngồi nhâm nhi ly cà phê đen ở khách sạn An Giang, nóng lòng mong đợi một người đàn bà có tên là “Chị Ba Ca – li” ...

Hình ảnh chị Ba hiện lên trong trí nhớ của hắn với đôi mắt sắc và đôi môi mím chặt, ít cười, ít nói đến lạnh lùng, đến dễ sợ! Chị Ba đã 40 tuổi, hơn hắn đến 7 tuổi đời. Còn tuổi nghề, hắn thường nghe một đôi lần, chị nói “Tôi đi theo đại ca Phúc đã 15 năm rồi, sau khi đá phốc thằng chồng nghiện ngập và hèn nhát.”

 Nhập băng đảng của đại ca Phúc, chị Ba nổi tiếng với bọn đàn em là người luôn mang trong mình một dòng máu lạnh, đã nói là làm, không hề biết sợ!

 Và bây giờ...

12 giờ kém 15 phút...

Mạnh Cường dụi mắt, nhìn ra xa một chút: Chị Ba kia rồi! Chị đang làm bộ thản nhiên đi chầm chậm về phía cửa khách sạn...

Mạnh Cường muốn đứng nhổm lên, song lại chợt nhớ ra mình đang ở Việt Nam, chứ đâu phải là ở Úc hay ở Mỹ?

Hắn lại dằn lòng ngôi im trên ghế, ít phút sau, hắn buột miệng kêu lên:

- Chi Ba!

- Người đàn bà thong thả bước vào với một nụ cười…

 - Kìa, chú. Cả hai người đều nhìn nhau từ đầu đến chân. Người đàn bà hỏi:

- Chú chờ chị đã lâu chưa?

- Dạ, thưa chị, em đến đây mới được chừng hai mươi phút. Em mời chị ngồi! Chị tìm thấy em, chị giỏi thiệt đó!

Chị Ba cười:

- Chú lại quá khen chị rồi.

- Dạ, bên ấy bây giờ ra sao rồi, chị?

- Chuyện dài lắm, hãy biết chị em mình gặp được nhau như thế này là vui lắm rồi...

- À, chú cho chị hỏi: “- Ở đây ngồi nói chuyện có điều gì bất tiện không? ”

- Dạ, chị yên tâm. Em đến đây ăn uống hàng ngày, đã chọn một cái bàn này riêng biệt, cách xa các bàn ăn khác, ta có nói chuyện cũng không sợ bị nghe lén đâu. Chị uống bia hay dùng bữa trưa, để em gọi?

- Ta cứ uống bia lai rai là được.

Mạnh Cường đã gọi bia và đồ nhậu. Chờ cho cô hầu bàn đi khỏi, hắn mới hạ thấp giọng, nói vừa đủ nghe:

- Từ hôm chị em mình ở Sydney, mỗi người đi mỗi ngả, em cứ mong hoài tin của chị và đại ca Phúc...

- Chị cũng mong tin của chú và chị quyết tâm về nước, tìm chú bàn chuyện làm ăn. Đại ca Phúc thì đi Luân Đôn, còn các đệ tử kéo nhau về Hồng Kông vì mọi người đều biết Interpol có lệnh truy nã, ở lại Úc hay ở Ca-li thì sớm muộn sẽ bị bắt hết vì bên đó FBI dữ dằn lắm, nó truy lùng là sẽ tìm ra. Nên về Việt Nam là hay nhất, vì ở đây quản lý còn lỏng lẻo, biết cách lẩn tránh thì vẫn an toàn với cái tên khác và hộ chiếu khác...

- Dạ. Chị nhận xét đúng lắm. Sáu tháng nay, em sống rất an toàn. Em có gặp thằng Ba Mập, nó tìm đến em, xin tiền, em cho nó mấy ngàn đô la rồi.

- Ở đây hàng có nhiều không?

- Dạ, sẵn hàng lắm. Héroin, hồng phiến, “thuốc lắc” đều có giá. Em mới thử “làm” vài chuyến, có thể kiếm ăn được.

- Nguồn hàng từ đâu đến?

- Chủ yếu từ Tam Giác Vàng qua Lào vào Nghệ An, Hà Tĩnh rồi vào Sài Gòn.

- Tôi nghe ngóng ba hôm nay ở Sài Gòn, công an đang quét dữ lắm, ta ở đấy có thể bị vạ lây. Chú rút về Long Xuyên là có lý lắm. Tôi định về Cần Thơ có ổn không?

- Chị cứ thử về đó xem sao. Em tin là có thể ở được. Ở đây, em mới thuê một phòng trọ bình dân giá 500 ngàn một tháng.

- Ừ, chị sẽ học theo “Sách” của em mà lại hay đấy. Phô trương, khoe mẽ Việt kiều làm gì cho mệt.

-Em sẽ ghi số máy điện thoại của chị và giữ vững liên lạc với chị.

- Em ở đây, các chiến hữu của em trong đường dây mới ở Sài Gòn có biết địa chỉ mới của em ở đây không?

 - Dạ. Không ai biết, kể cả thằng Ba Mập. Mấy bữa nay em gọi điện thoại đều không có hồi âm, em có cảm giác hình như có chuyện công an đang truy quét từ miền Trung vào Sài Gòn, hai cô bạn Lan và Huệ của em đang khốn đốn…

 - Làm nghề này thường có bất trắc xảy ra, sớm nắng, chiều mưa, làm sao lường hết được? Phải kiên nhẫn chờ thôi, em ạ.

- Dạ, em cũng nghĩ như chị. Dạ thưa chị: chị về lần này có mang được nhiều hàng về không?

- Có nhiều “thuốc lắc”. Tôi phải nhờ một bạn đồng hành trên một chuyến bay từ Ca-li về Tân Sơn Nhất, tất cả đều trót lọt qua mặt hải quan.

- Giá có mắc không chị?

- Mắc lắm. Nếu tính theo tiền Việt Nam thì mua vào là 500.000 đ và bán ra là 600.000 đ. Nếu chú cần thì tôi và chú sẽ cùng quay về Sài Gòn, tôi sẽ giao cho chú một số…

Mạnh Cường lắc đầu:

- Chưa nên về Sài Gòn lúc này. Hãy đợi cho tình hình ổn định một chút, rồi sẽ quay về cũng chưa muộn đâu chị ạ.

- Thế thì chú cứ ở đây. Tôi không thể không về được.

- Mạnh Cường lại nhìn vào đôi mắt sắc long lanh của người đàn bà, hắn càng cảm phục con người mà đại ca Phúc thường phải nể bởi vì “chị Ba” đi đâu cũng lọt với nụ cười quyến rũ và một thân hình “bốc lửa”! Chị đã “quyết” là làm, không ai ngăn cản nổi. Hắn nói:

 - Em chúc chỉ gặp nhiều may mắn. Chị nhớ: cứ hai ngày một lần, chị gọi điện thoại về đây cho em...

- Tôi nhớ rồi...

- Sau bữa ăn nhẹ, người đàn bà vui vẻ quay về thành phố.

 Chiếc xe taxi ngược về cầu Mỹ Thuận và hơn một giờ sau đã đưa “Chị Ba” về lại khách sạn Mây Hồng.

Người đón “Chị Ba" ở đây là giám đốc Ngân hàng thương mại cổ phần Việt Tiến. Hai người đưa nhau lên phòng 202.

Việt Tiến niềm nở:

- Em đi lẹ quá, về rất đúng giờ. Bây giờ là 2 giờ 30 phút chiều! Anh sẽ thưởng cho em Phương của anh...

Nghe người đàn ông gọi đúng tên thật của mình, mụ Phương làm bộ năn nỉ:

- Anh thưởng cho Phương cái gì nào?

Việt Tiến chỉ cười và ôm hôn thắm thiết cô bạn Việt kiều mới từ Mỹ trở về.

Khi gỡ mình ra khỏi vòng tay của người đàn ông, Phương nói nhẹ nhàng:

- Em đến Long Xuyên trước lúc 12 giờ trưa, tìm được người bà con, gửi quà về quê rồi em lại tức tốc quay về đây ngay vì em biết anh đang mong em mà! mình đang ở đây thì phiền lắm. Nhưng anh ơi, em rất sợ “bà xã” của anh biết chúng mình đang ở đây thì phiền lắm.

Việt Tiến làm bộ tỉnh bơ:

- Mụ vợ anh chỉ biết anh đưa đủ tiền về là tin anh ngay. Anh ở đây có trời mà biết? Anh thuê bao căn phòng 202 này cả tháng kia mà. Họ giữ hành lý cho mình cẩn thận, anh đi thì khóa, về thì mở, tự do, thoải mái không ai làm phiền gì cả. Con bé tiếp tân được anh “boa” cứ đều đều...

- Anh giỏi thiệt đó!

 - Anh đi ra nước ngoài như đi chợ. Hải quan Tân Sơn Nhất rất nể anh vì anh về lần nào cũng có quà cáp cho mọi người.

Mụ Phương không quên tâng bốc gã đàn ông:

- Anh có uy tín rất lớn...

Gã đàn ông lại ba hoa:

- Lần này anh về sẽ đẩy mạnh hoạt động, gọi thêm người góp cổ phần. Em tham gia vào Ngân hàng của anh là hay nhất đó. Em tạm góp nửa triệu đô la rồi nâng dần lên một triệu là em được bầu vào Ban quản trị thôi mà!

Mụ Phương ỏn ẻn:

- Em mới về nước, còn bỡ ngỡ lắm. Nếu anh giúp em làm ăn được thì em xin cám ơn anh nhiều!

 Em khỏi lo. Một triệu đô la Mỹ có giá trị bằng 15 tỷ đồng Việt Nam. Em góp vào kinh doanh sẽ thừa lãi để hai mẹ con em xài ... mệt nghỉ. Bước đầu, em có thể góp nửa triệu cũng được. Anh sẽ giới thiệu em là Việt kiều từ Mỹ trở về góp phần xây dựng quê hương...

Mụ Phương làm bộ cảm động, gục đầu vào ngực gã đàn ông

 - Anh!

Trong say sưa, gã đàn ông càng thấy hãnh diện vì gã đã chinh phục được cô bạn Việt kiều, bước đầu là tình cảm, bước tiếp sẽ là những đồng đô la mà gã hằng mơ ước. Ở Ca-li thì tài sản của người đàn bà này chưa là cái gì so với cộng đồng người Việt, song về Việt Nam thì chỉ cần nửa triệu đô la Mỹ cũng đã là số vốn... đáng nể! Vì vậy hắn quyết tâm nắm chắc người đàn bà này để sẽ có hai cái được: được TÌNH và được cả TIỀN.

Còn mụ đàn bà cũng tự hào không kém: mụ muốn kêu lên rằng: “- Ông chủ nhà băng dại gái ơi! Ông đừng hòng thoát khỏi tay tôi...”

Mụ đã “ban” cho gã đàn ông một cái hôn cháy bỏng để mở đầu cho một cuộc tình đầy gian nan, thử thách.

***

X

Những trang nhật ký (tiếp theo)

Ngày12 tháng 4:

…Cho đến giờ phút này, Bích Liên, Linh và Loan ở vũ trường Siêu Sao vẫn không biết gì về mình.

Anh chàng trợ lý giám đốc có tên là Văn Kỳ vẫn thường ghé qua đây uống bia, hút thuốc và tán chuyện với em.

Chuyện “một nghìn một đêm lẻ” sao mà hay thế, càng kể càng hay, càng nghe càng hấp dẫn.

Các em khen mình thật tình chứ phải đâu là khách sáo?

Mình không đến nhà Loan được, làm cho cô nàng tưởng mình còn cao đạo, chưa chịu ngã vào vòng tay con gái. Có lúc em giận hờn, mình vẫn tìm mọi lý do để “hoãn binh”.

Ngày 16 tháng 4:

Một tuần nay, Mạnh Cường đột nhiên mất hút. Mũi trinh sát của Quỳnh Hoa báo về: Y đã trả căn phòng trọ không số ở Tân Bình từ ngày 5 tháng 4.

Y đi đâu?

- Lệnh truy nã của Interpol ghi tên Bùi Hữu Hoài, y xuất hiện ở đây lại mang cái tên Nguyễn Mạnh Cường, song hình ảnh ở lệnh truy nã so với hình ảnh ta chụp được ở vũ trường Siêu Sao thì hai cái tên này chỉ là một.

Hôm qua, thủ trưởng Hồng Quang có vẻ không vui, ông nói:

- Tại sao các cậu để cho y biến mất? Các cậu phải mau chóng truy tìm cho được tên tội phạm nguy hiểm ở các vũ trường nổi tiếng quậy phá thâu đêm suốt sáng, ở các khách sạn bình dân, ở các cơ sở mát xa, các cậu hãy đến tất cả những nơi mà nó có thể đến...

 Ngày 25 tháng 4:

Quỳnh Hoa hôm nay báo về: thị Lan, em ruột thị Huệ, một mắt xích quan trọng trong đường dây ma túy Bắc - Nam vừa bị bắt ở Nghệ An với tang vật là hai cân thuốc phiện trong túi xách tay và 20 tép héroin giấu kín trong người.

Còn thị Huệ đã ba lần đến vũ trường Siêu Sao với tên Cường, cũng lặn mất tăm. Thị Lan khai rằng: chị tôi còn ở lại thành phố Hồ Chí Minh. Thị Lan gọi vào số máy của thị Huệ hai lần mà vẫn im hơi, lặng tiếng, có thể thị Huệ thấy “động” rồi chăng?

Ngày 30 tháng 4:

 Hôm nay, Thủ trưởng Hồng Quang nhận định: tên Cường khó có thể trở lại Hồng Kông, Ma Cao, Úc và Mỹ bởi lẽ hắn đã bị lộ ở những nơi này. Hắn đã tìm về Việt Nam thì hắn còn luẩn quẩn ở đây và nếu bức bách lắm thì các cửa khẩu Long An, An Giang, Đồng Tháp…

Ta đã ém quân ở những nơi này, song vẫn không quên Tân Sơn Nhất, Cảng Sài Gòn, Nha Trang, Đà Lạt...

Ngày 5 tháng 5:

8 giờ sáng nay, một tin vui mới từ mũi trinh sát của Quỳnh Hoa báo về: Mạnh Cường đang lẩn lút ở Long Xuyên, phòng trọ số 4, hẻm 15 đường Duy Tân. Nhờ làm tốt việc khai báo tạm trú, tạm vắng mà công an đã phát hiện một Việt kiều có tên là Nguyễn Mạnh Cường.

Mình xin chỉ thị của thủ trưởng Hồng Quang và tức tốc đi Long Xuyên. Gặp Quỳnh Hoa, cô hỏi:

- Ta có cần bắt nóng tên này?

Mình truyền đạt lại mệnh lệnh của Ban chuyên án: chốt chặn các ngả, chưa bắt vội, giám sát đối tượng 24 trên 24 giờ, phối hợp với công an, dân phòng địa phường bao vây chặt tên tội phạm nguy hiểm.

Quỳnh Hoa đã hiểu ra ngay:

- Tiếp tục phát hiện những tên khác có quan hệ với tên này có phải không anh?

 - Đúng vậy!

Lập tức, Quỳnh Hoa đã đến thuê ở phòng trọ số 5. Sau khi dặn lại Quỳnh Hoa một số việc phải làm, mình được lệnh quay về thành phố.

***

XI

Chân tướng tội phạm

Mấy bữa nay, vũ trường Siêu Sao đông khách hơn các vũ trường khác.

Ở mấy nơi có dân chơi xài “thuốc lắc” bị báo chí phanh phui, lên án, đã bị cấm không được mở cửa quá 24 giờ đêm

Vũ trường " Đêm Mầu Hồng ", vũ trường "Chiều Tím" vội vàng treo biển nghỉ hẳn một tháng để “sửa chữa” (!)

Vũ nữ, dân chơi lại dạt vào các quán karaoke, đóng kín cửa lại, “lắc” cho tới sáng. Lối chơi này lại là vấn nạn đối với cơ quan chức năng...

Ba Mập tìm đến Siêu Sao như một dân chơi thanh lịch biết tự trọng. Cùng đi với hắn hôm nay có Huệ - một chiến hữu - trong dường dây làm ăn theo lời giới thiệu của Mạnh Cường: “Em Huệ là...người tình một đêm của tôi, tôi xin bàn giao lại cho ông. Nàng có thói quen xài tiền như nước, buôn hàng trắng mà không hề nghiện ngập, một con người rất có bản lĩnh!

Huệ tiếp lời Mạnh Cường, nói với Ba Mập:

- Người với người là bạn mà! Đã chơi với em thì anh không được ghen, anh có bạn gái, em có bạn trai, nếu không có bạn thì làm sao sống nổi?

Ba Mập đành chấp nhận Huệ và cùng Huệ đến đây hôm nay...

Hai người ngồi ở bàn số 6. Huệ hạ thấp giọng, nói vừa đủ nghe.

- Anh Ba có biết tại sao hôm nay em lại nhận lời đi chơi với anh không?

- Chắc là vì...em thấy thích anh chứ sao?

- Không hẳn như thế đâu! Em đang buồn, buồn lắm...

- Sao lại buồn?

- Vì em biết chắc chắn là con Lan, em gái em đã... “kẹt” mất rồi!

- Ở đâu?

- Ở Nghệ an!

- Thật sao?

- Chắc chắn là như vậy vì đêm qua, một bạn hàng từ ngoài đó gọi vào cho em, nói ngắn gọn có một câu: “Lan vừa bị bắt rồi. Chị phải tự lo lấy mọi việc từ hôm nay...”

Ba Mập chợt lại lo lắng:

- Hèn nào mà Mạnh Cường cũng lặn mất luôn. Có thể y đã đi khỏi Sài Gòn?

- Uống đi anh! Hôm nay em chẳng muốn nhảy nhót nữa.

- Thì uống đi rồi ta đi dạo, lang thang lúc nào mỏi thì ta về khách sạn, lo gì

Huệ lặng im với vẻ mặt u buồn.

Ba Mập thở phào một hơi, khói thuốc lá bay lên mù mịt. Hắn đâu có biết ở bàn số 2, đại úy Vũ Hùng trong vai “người kể chuyện Nghìn lẻ một đêm” đang cười nói với Loan mà vẫn không bỏ sót một cử chỉ nào của hắn. Hai hôm trước đây, Ba Mập và thị Huệ đã bị mũi trinh sát của Duy Phong phát hiện. Hôm nay, Duy Phong ngồi ở bàn số 8.

Khi Vũ Hùng và Loan bước lên sàn nhảy thì Ba Mập và thị Huệ cũng rời khỏi vũ trường, thả bộ lang thang bên lề đường Nguyễn Huệ.

Duy Phong cũng chầm chậm bám theo.

***

Về đến khách sạn Hoa Đào, Ba Mập đưa Huệ vào phòng 301. Buổi chiều, hắn tưởng đêm nay sẽ là một đêm vui với Huệ, vậy mà bây giờ thì ngược lại, Huệ có vẻ không thiết tha gì với những thú vui thực dụng nữa rồi.

Cô bé Lan bị bắt, chẳng những xót xa cho em gái, Huệ còn lo cho cả bản thân mình nữa, còn bụng dạ nào mà nghĩ đến chuyện gối chăn đêm nay?

Thấy Ba Mập ngồi im, Huệ hỏi:

- Anh cũng rầu lòng lắm sao?

- Buồn và lo nữa, đường dây đã bị lộ, chưa biết Lan sẽ khai ra những gì, những ai? Ta ngôi đây, làm sao mà biết lưới bủa vây của công an đã rải ra đến đâu?

 - Có lẽ ta nên chia tay thôi, em đi trước, anh đi sau, mỗi người một ngả cứ nghe ngóng xem nếu tình hình sáng sủa hơn thì “phôn” cho nhau sau vậy. Chậm chân thì có khi chết cả lũ! Ta xuống trả phòng thôi. Em sẽ gọi taxi đi trước. Mười lăm phút sau, anh cũng nên gọi taxi mà đi cho nhanh.

“Đi đâu?” Cả hai đều chưa biết sẽ đi đâu cho thật an toàn, nhưng không thể chậm trễ...

***

Chờ cho thị Huệ đi khỏi khách sạn Hoa Đào, Ba Mập mới bấm máy gọi vào số của Mạnh Cường:

- A lô! Mạnh Cường à? Tôi, Ba Mập đây, ông đang đâu đấy?

Có tiếng đáp của Cường:

- Ở xa ông lắm.

Có chuyện gì vậy?

 - Con Lan bị bắt rồi, Huệ báo tin cho tôi biết, rồi vội vàng chia tay, Huệ cũng biến luôn. Tôi có thể gặp ông ở đâu?

- Không gặp được. Tôi đang ở rất xa ông. Nếu ông còn ở thành phố thì ngày mai, đúng 11 giờ trưa, ông đến cổng công viên Tao Đàn, tìm một ghế đá ngồi đợi, sẽ có một người đàn bà đến gặp...

 - Ai đó?

- Chị Ba Ca - li, ông nhớ chưa?

Ba Mập reo lên:

- Chị Ba? Trời ơi! Chị Ba về nước từ bao giờ thế?

- Khỏi dài dòng, mai ông gặp chị ấy, ông sẽ rõ. Tôi cúp máy đây. Hết!

Ba Mập bỏ điện thoại di động vào túi. Hắn mừng như vừa bắt được vàng. Bước đi của hắn như nhẹ tênh tênh. Hắn chưa gọi taxi và lững thững trên hè phố rồi rẽ vào một quán hủ tiếu Nam Vang. Hắn gọi một tô hủ tiếu rồi vừa an cho ấm bụng vừa nghĩ đến việc ngày mai: chờ gặp chị Ba Cali… Có chuyện gì đây, chưa biết? Nhưng việc đầu tiên, hắn sẽ phải xin chị Ba mấy trăm đô la để có tiền… “di tản” khỏi thành phố.

11 giờ trưa hôm sau, ở công viên Tao Đàn.

Ba Mập ngồi xem báo trên ghế đá, đầu cúi xuống, có vẻ đang chăm chú đọc một bài báo, song hắn có đọc được chữ nào đâu. Đôi mắt hắn luôn đảo qua, đảo lại, nhìn sang hai bên đợi “Chị Ba”.

Và thời gian chờ đợi không lâu: chị Ba đã từ xe taxi bước xuống và từ phía cổng đi vào. Chị kêu kêu:

- Chú!

- Chị! Ba Mập xin chào chị!

Người đàn bà cứ ung dung ngồi xuống ghế đá, y như một cặp tình nhân đã hò hẹn.

Chị Ba vồn vã:

- Mạnh Cường có “phôn” cho tôi nói rằng chú đã về nước và đang muốn gặp tôi. Tôi cũng đang cần gặp chú.

Ba Mập lễ phép:

- Thưa chị, chị về nước lâu chưa ạ?

- Cũng được ba tuần rồi. May sao tôi đã gặp Cường và hôm nay lại gặp được chú. Ta sẽ bàn việc hợp tác làm ăn như khi còn ở Mỹ, mặc dù vắng mất đại ca Phúc.

- Đại ca đang ở đâu rồi, chị?

Ông ấy chạy sang Luân Đôn. Chưa có tin tức gì của ông ấy ...

Ba Mập làm bộ vẫn cảm phục người đàn bà sắc sảo này, hắn nói:

- Như thế là chị em ta đã có ba người về đây an toàn, chị có ý kiến gì dạy bảo chúng em? "

- Ở bên kia thì cả băng đều có lệnh truy nã của Interpol, FBI truy nã gắt gao lắm nên tan tác cả lũ. Bây giờ về đây, có thể vẫn có lệnh truy nã gửi đến công an Việt Nam, dù sao, ta vẫn dễ thở hơn vì ở đây công an quản lý còn lỏng lẻo lắm. Ta lại đang ở giữa quê hương mình, có cái vỏ Việt kiều, xó xỉnh nào ta cũng có thể đi tới, đi lui. Còn chuyện làm ăn thì Mạnh Cường đã thử làm vài chuyến, kiểm ăn được, nhưng nghe nói công an đang mở chiến dịch truy quét từ miền Trung vào đây. Con bé Lan không may đã bị bắt. Mạnh Cường tạm thời phải rút khỏi Sài Gòn, chị mới về, còn đang ở tạm một khách sạn ở quận Phú Nhuận và cứ cách vài hôm lại phải chuyển đổi chỗ ở để khỏi bị lộ. Chị có mang về được ít hàng, chưa dám bán ra vì công an càng truy quét thì hàng càng khan hiếm và lại càng có giá.

 Ba Mập nói giọng thiết tha:

- Ở bên ấy, khi phân tán mỗi đứa một nơi thì em là đứa nghèo nhất, như chị đã biết. Về đây em đành phải vay nóng thằng Cường mấy ngàn đô la. Nay nó lại lặn mất tiêu. Em đang lo sốt vó. Chị có thể cho em đi theo chị được không?

- Tôi cũng còn đang nghe ngóng tình hình. Nếu làm ăn thuận lợi thì tôi giúp chú, có sao đâu? Chú đang ở với bà con hay ở khách sạn?

- Em chưa dám về quê, sợ lộ. Em cứ lang thang ở phòng trọ bình dân, nay quận này, mai quận khác. Em xin ghi cả số điện thoại của chị, của em, để gọi cho nhau, giữ vững liên lạc với nhau...

Ba Mập rút bút ghi số điện thoại của hắn đưa cho người đàn bà và cũng ghi được số máy của Chị Ba Ca-li.

Hắn vui lắm, song chưa dám ngỏ lời xin tiền mà chỉ nhìn người đàn bà với cái nhìn cầu khẩn. Chị Ba Ca-li thoáng thấy thái độ của Ba Mập nên rút túi ra hai trăm đô la Mỹ dúi vào tay hắn.

- Chú cầm tam lấy ít đồng mà tiêu. Khi nào bắt tay vào làm ăn thì tôi sẽ giúp chú thêm:

Ba Mập chớp chớp hai con mắt:

- Dạ. Em cám ơn chị nhiều!

- Chớ có khách sáo, trong lúc hoạn nạn, phải trốn chạy lệnh truy nã như thế này, càng phải cảm thông, càng phải bao bọc cho nhau để mà sống được qua ngày...

Khi còn ở nước ngoài, Ba Mập thường coi chị là người tử tế nhất băng nhóm của đại ca Phúc, chị thường cho hắn tiền, tuy không nhiều, nhưng đã cứu nguy cho hắn nhiều phen đói ăn, khát uống vì thất nghiệp. Đối với hắn, chị Ba là người nuôi sống được cả hơn mười con người sau mỗi chuyến hàng chỉ mang đi trót lọt, thu về cho đại ca hàng ngàn, hàng vạn đô la. Mạng lưới truy lùng ma túy của FBI đâu phải là xoàng, ấy thế mà Chị Ba cứ qua mặt chúng như đi vào chỗ không người, làm cho đại ca Phúc phải khen ngợi: “Chị Ba có tài xuất quỷ, nhập thần, mà ít ai sánh kịp. Khi cần phải chiều những tên háo sắc thì chị không tiếc cả thân mình, còn với bọn lau nhau thì chị sẵn sàng cho chúng nốc ao, khi thì hãm dọa, khi thì cho chúng vào... mê hồn trận và gút bai chúng luôn bằng một ly nước giải khát có bỏ thuốc gây mê, chị đã lừa chúng bằng những cú lừa ngoạn mục.

Về nước lần này, chị Ba cũng đang bị Interpol truy nã gắt gao, vậy thì hàng hóa của chị đang được cất giấu ở đâu mà chị đi lại thản nhiên như thế này? Hắn không dám hỏi mà dù có dò la, hắn cũng không bao giờ biết được hành tung của chị.

Hắn chỉ hỏi có một câu:

- Chị đang ở nhà bà con hay ở phòng trọ?

Chị trả lời thân mật:

- Cũng như các chú, tôi ở phòng trọ rẻ tiền, nay đây, mai đó. Các chú chớ có dại dột mà ở lâu một chỗ, dễ bị lộ tông tích và sẽ chết không kịp ngáp!

Cuộc tiếp xúc hôm nay diễn ra chưa được mười phút, Chị Ba đã sửa soạn đứng lên và nói:

- Thôi nhé, tôi và chú đã gặp được nhau thế này là đủ vui rồi, cứ giữ vững liên lạc và gọi điện cho nhau vào 10 giờ tối mỗi ngày, tôi phải đi đây vì taxi đang chờ tôi ở ngoài kia!

Dạ, em xin chúc chị đi được an toàn...

- Chú cũng nên đi đi, chú phải nhớ lời tôi dặn và đừng quên rằng chúng ta đang bị truy nã!

***

Sau khi chia tay, tạm biệt chị Ba, Ba Mập lang thang tìm về đường Lê Văn Sỹ (Phú Nhuận) tìm được một phòng trọ rẻ tiền. Hắn khép cửa lại và bấm máy gọi Mạnh Cường:

- Ông Cường! Tôi, Ba Mập đây, tôi tin cho ông biết tôi đã gặp bà Ba ở Tao Đàn. Cám ơn ông nhiều. Bà Ba thấy tôi còn thất nghiệp, cho tôi hai trăm đô la, bà nói: khi nào bán được hàng, sẽ cho thêm...

- Rồi sao nữa?

- Bà ấy nói: con Lan bị bắt tức là “Em Huệ” của ông sẽ bị lộ nên em Huệ đã biến ngay. Nếu em Huệ bị bắt như con Lan thì Huệ sẽ khai ra ông và ông sẽ chạy đi đâu cho thoát.

Mạnh Cường hỏi:

- Bây giờ Huệ đang ở đâu?

- Có trời mới biết được em Huệ đang ở đâu? Tối hôm qua, tôi chưa kịp “làm ăn” gì với em thì em đã buồn bã chia tay, vừa hoảng hốt vừa lo cho con Lan. Bà Ba có nhiều ý kiến hay, tôi không thể nói qua điện thoại được, ông nên gặp lại tôi, tôi sẽ nói cho ông nghe những điều có ích cho ông…

- Tôi phải gặp lại ông?

- Chứ còn sao nữa?

 - Bao giờ?

- Tùy ông, càng sớm, càng tốt. Thời gian và địa điểm do ông lựa chọn, bố trí. Thôi nhé, tạm biệt!

***

Mạnh Cường trở về thành phố, sau khi gọi lại cho Ba Mập:

- Ông có khỏe không?

Ba Mập nói ngay:

- A! Chào ông. Ông có khỏe không?

- Khỏe.

- Ông đang ở đâu đấy?

- Vẫn ở xa ông lắm.

- Có khỏe, không ốm đau gì, sao không về thành phố?

Cường phải nói dối:

- Hôm nay chưa về được. Khi nào về, tôi sẽ cho ông biết ngay.

Cường thừa biết tên Ba Mập chỉ xin tiền thôi, chứ có tin tức gì mới đâu. Nếu có việc gì cấp bách thì Chị Ba đã gọi hắn rồi.

Hắn về lần này, ngoài việc nghe ngóng tình hình, còn phải thăm lại người đẹp Thu Linh ở vũ trường Siêu Sao, Đi chơi với cô gái này, hắn phải chi ra nhiều đôla hơn song hắn đã khẳng định: “Ăn chơi thì phải tốn kém chứ!?”

Hắn tìm phòng trọ gần vũ trường rồi lại lững thững bước vào vũ trường.

Hắn đến sớm nên bàn số 1 còn bỏ trống. Hắn nhanh chóng ngồi vào để khỏi có khách khác chiếm mất chỗ.

- Người trông thấy hắn trước hết là má mì Bích Liên.

- Em chào chị!

- Chào chú Cường, chú đi đâu mà suốt mấy tuần mất hút? Linh cứ nhắc chú hoài...

Hẳn vẫn nói dối:

- Em đi tìm, chạy giấy tờ thành lập công ty liên doanh. Kẹt quá, chị ơi!

- Kẹt làm sao? Chú cứ mạnh tay chi đôla ra là sẽ xong hết thôi mà.

- Em có keo lắm đâu, nhưng mà “người ta” cứ “ngâm” đấy để vòi tiền mà!

Câu chuyện tào lao được chấm dứt khi Linh bước vào, rực rỡ như một bà hoàng:

- Chào anh!

Mạnh Cường lại thấy lúng túng:

- Kìa! Linh! Linh vẫn khoẻ chứ?

Linh ngồi xuống thật nhẹ nhàng. Mùi son phấn và nước hoa Pháp lan tỏa thật hấp dẫn.

Mạnh Cường lại cảm thấy rạo rực, thèm khát những đêm vui mà hắn không thể tìm thấy ở những người con gái khác.

Bích Liên đứng lên, nói một câu thật tế nhị:

 - Hai em ngồi đây nhé. Chị phải vào phân phối cho các em ra tiếp khách. Khách hôm nay sẽ đông lắm đây...

Còn lại hai người, Linh hỏi một câu thăm dò:

- Thế nào? Anh có đi chơi với em hôm nay không?

- Nếu em không “chê” anh thì chúng mình đi qua luôn cả thứ bảy, chủ nhật, hôm nay là thứ sáu?

- Tuần này em rảnh, lại đang “nghèo” nữa. Anh sẽ “boa” cho em bao nhiêu nào?

- Em khỏi lo. Trước sao, sau vậy...

Hắn đã nghĩ đến một ngàn đô la sẽ phải chỉ ra để đổi lấy ba đêm hoan lạc.

Linh nhoẻn miệng cười:

- Em vẫn phải xin phép chị Bích Liên, chị có cho đi thì em mới dám đi chơi với anh. Lát nữa anh phải biểu chị một trăm đô la nhé?

- Ô kê

Linh thấy cần phải hỏi lại ông khách sộp này cho chắc ăn hơn:

- Em cứ tưởng anh còn đi với các em ở các vũ trường khác và quên mất Siêu Sao rồi?

 - Quên sao được? Có thể quên rất nhiều người, song vẫn chỉ nhớ một người: đó là Thu Linh!

- Thôi đi anh! Đừng có... xạo!

Mạnh Cường lắc đầu:

 - Em lại nghi oan cho anh rồi! Em có biết không? Trong khi các vũ trường khác như Chiều Tím, Hoàng Hôn đang tràn ngập thuốc “lắc”, bị báo chí phê phán, sắp phải đóng cửa và gạt mấy chú choai choai ra vỉa hè, thì Siêu Sao vẫn đông khách lịch sự, đứng đắn vì ở đây không có “lắc”. Theo lệnh của ông chủ, mấy anh bảo vệ ở đây kiểm tra kỹ lắm...

Linh phụ họa:

- Vũ nữ xài thuốc “lắc” thì bị đuổi liền. Em nghe chị Bích Liên nói ông chủ ở đây sắp được Sở Văn hóa-Thông tin mời đi báo cáo điển hình ở hội nghị của thành phố…

- Khá quá nhỉ?

Linh hạ thấp giọng hơn:

- Ngay cả chuyện em đi chơi với anh, cũng phải bí mật. Em vờ cáo ốm ba ngày thì ông chủ mới khỏi rầy la má mì.

Mạnh Cường vội rút túi lấy một trăm đô la đưa cho cô gái:

- Lát nữa em đưa biếu chị Bích Liên và xin nghỉ ba ngày nhé!

***

8 giờ sáng hôm thứ hai.

Mạnh Cường vừa thức dậy bên cạnh Thu Linh, đã nghe tiếng reo ở máy điện thoại di động. Hắn áp máy vào tai:

- A lô, tôi nghe đây...

- Có tiếng gọi hắn:

- Ông Cường à? Tôi, Ba Mập đây!

- Có chuyện chỉ vậy?

- Khẩn cấp! Rất khẩn cấp: Em Huệ của ông đã chung số phận với con Lan rồi!

- Huệ bị bắt rồi à? Ở đâu? Bao giờ? Ai báo tin?

Tiếng hỏi dồn dập làm cho Ba Mập hiểu được sự lo sợ, bối rối của tên Cường, hắn nói:

- Cứ bình tĩnh, tôi sẽ nói cho mà nghe... Sau khi tạm biệt tôi ở khách sạn, bỏ mất đêm vui, Huệ chạy về phòng trọ ở Tân Bình. Sáng hôm sau tôi lại tìm đến Tân Bình, lúc ấy là 11 giờ trưa, tôi lảng vảng từ xa, ngồi ở quán cà phê cóc bên kia đường, nghe ngóng tình hình thì cô chủ quán nói như vô tình khoe với khách hàng rằng: - Gớm, cứ tưởng là tỷ phú, một bước lên xe, hai bước lên xe, ai ngờ mụ ta lại là... “dân chơi ma túy”! Có tiếng một ông khách hỏi: Ai đó? Cô hàng cà phê lại nói thao thao: mụ ở phòng trọ số 2 kia kìa, mụ tên là Huệ, trọ ở đây được 10 ngày, cứ đi đi, về về bằng xe taxi, ấy thế mà sáng nay, công an đã đến đọc lệnh khám nhà và bắt khẩn cấp. Nghe nói mụ ấy có 2 ký “cơm đen” (tức là thuốc phiện ấy mà). Mụ bị còng tay, đưa lên xe cảnh sát về khám Chí Hòa! Lại có tiếng hỏi: “Mụ ấy từ đầu tới trọ ở đây nhỉ?”. Cô hàng cà phê lại đá: cứ nghe tiếng nói thì ai cũng biết mụ ấy quê ở Nghệ An, Hà Tĩnh Thế là đã rõ, mình uống xong ly cà phê, lại lặng lẽ rút lui, biến ngay khỏi nơi ở cũ, tìm nơi ở mới và báo tin cho ông đây...

Mạnh Cường hỏi:

- Bây giờ ông ở đâu?

- Ở Sài Gòn! Tôi cần gặp ông để nói nốt cho ông nghe mấy lời dặn dò của Huệ trước hôm bị bắt…

- Gặp ở đâu?

- Tùy ông. Ở đâu, giờ nào cũng được. Song chớ nên chậm trễ, tôi đợi ông gọi lại trong ngày hôm nay. Thôi nhé, chào ông!

Mạnh Cường buông máy, Thu Linh nhỏm dậy, hỏi

- Có chuyện gì đó, anh?

- Bạn anh báo tin: có một chiến hữu của nó dính vào ma túy và đã bị bắt...

- Có liên quan gì đến anh?

- Có! Có chuyện làm ăn mà!

 - Anh cũng “chơi ma túy”?

- Điều khiển từ xa thôi mà!

 - Trời! Anh không sợ sao?

 - Sợ chứ, nhưng không chơi thì kẹt tiền, lấy đâu mà bao cho em?”

Thu Linh buồn bã:

Rồi Linh thảng thốt kêu lên:

- Hèn nào mà anh cứ đến rồi lại đi? Thì ra là...

- Hôm mới gặp em, anh nói rằng ba má anh ở bên Mỹ giầu lắm kia mà? Rằng anh về đây để tìm mối đầu tử kia mà?

- Thì đúng như vậy, chứ sao?

- Và còn chơi ma túy?

- Cũng không sao! Em thấy không? Anh không bao giờ có một gam heroin trong người!

- Nhưng chúng nó bị bắt, khai ra anh thì người ta cũng bắt anh thôi.

- Em yên tâm. Phải có tang vật thì mới ngại...

- Thôi đi anh! Anh cho rằng em ngu dốt lắm sao? Em đọc báo, đi họp tổ dân phố, em nghe nói nhiều về ma túy rồi. Có lẽ từ hôm nay, ta phải xa nhau thôi, đi chơi với anh thì đầu chẳng phải, lại phải tai! Tù tội như chơi.

Mạnh Cường nghĩ đến cuộc vui còn dang dở, chưa thật thỏa mãn mà lại đã đưa đủ 1.000 đô la cho cô gái, không lẽ lại yêu cầu được “thổi” lại thì cũng hơi kỳ. Cho nên, hắn đã đâm lao thì phải theo lao vì từ nay, có lẽ khó có thể gần được Người Đẹp. Hắn năn nỉ:

- Em hãy gắng ở lại đây với anh qua ngày mai đến ngày mốt rồi em hãy về.

- Nhưng mà ... em sợ lắm!

Hắn vẫn cố trấn an cô gái:

- Em khỏi lo đi! Anh sẽ bù cho em ba “vé” nữa đây...

Hắn móc túi lấy ra ba tờ giấy bạc loại 100 đô la, dúi vào tay Linh.

- Cô gái cầm tiền, dịu giọng hơn nhưng vẫn chưa hết lo âu:

 - Nếu có chuyện chỉ xảy ra, anh phải gánh chịu tất cả, còn em, em chỉ nhận mới quen anh có hai hôm nay thôi đấy nhé.

 Hắn cười xòa:

- Ô kê!

Hắn làm bộ vui vẻ như vậy song trong lòng vẫn ngổn ngang trăm mối, hắn tự hỏi mình:

- Ba Mập sẽ nói chuyện chỉ hay chỉ yêu cầu gặp gỡ để xin tiền?

***

XII

Những trang nhật ký (tiếp theo)

Ngày 2 tháng 6:

 “Lệnh bắt khẩn cấp hai chị em thị Lan - thị Huệ đã được thực hiện. Một mắt xích quan trọng trong đường dây ma túy Bắc - Nam đã bịt đột phá. Nguồn hàng từ Tam Giác Vàng qua Lào vào Việt Nam càng rõ nét hơn. Thị trường tiêu thụ ma túy của bọn tội phạm là thành phố Hồ Chí Minh với hơn 5 triệu dân. Số con nghiện ở đây theo thống kê chưa đầy đủ cũng đã với vài vạn người. Nguồn ma túy được bổ sung bằng héroin, hồng phiến và “nữ hoàng”. Bọn trùm ma túy ở nước ngoài đã sản xuất hàng triệu viên “Nữ Hoàng" từ amphetamine cùng với nhiều hóa chất khác cực mạnh làm nên những viên thuốc có tên là “thuốc lắc”. Dùng thuốc lắc, có thể nhảy thâu đêm, suốt sáng. Ma túy đi qua đường bộ, đường biển, đường hàng không. Hiện tượng này đang diễn ra công khai, như thách thức với các cơ quan bảo vệ pháp luật.

Mũi trinh sát của Quỳnh Hoa đưa tin: Mạnh Cường lại lén lút về thành phố, tìm đến vũ trường Siêu Sa, cặp với vũ nữ Thu Linh ở bàn số 1. Mũi trinh sát của Duy Phong, Hoàng Vũ đưa tin Ba Mập có cuộc gặp ở Tao Đàn với một mụ đàn bà, sau đó mỗi đứa đi mỗi ngả: Ba Mập tìm đến Siêu Sao, đi cùng thị Huệ trước khi thị Huệ bị bắt. Y dọn sang nơi ở mới ở quận 5. Còn mụ đàn bà về khách sạn VIP ở với ông chủ nhà băng Việt Tiến. Ở đây mụ có hộ chiếu mang tên Huỳnh Thanh Phương bay về từ Mỹ...

Thủ trưởng Hồng Quang rất hài lòng, ông nói với mình: các cậu phải bám sát đối tượng, sẽ còn có nhiều diễn biến phức tạp, ta chưa lường hết được.

Ngày 5 tháng 6:

Mình lại phải quay lại vũ trường Siêu Sao trong vai Văn Kỳ - trợ lý giám đốc công ty TNHH Bình Minh.

Khi vừa trông thấy mình vào, Loan ngồi ở bàn số 2 đã reo lên:

- Anh Kỳ! Đi đâu mà mất mặt thể? Không nhớ em gái hay sao? Hay là anh chỉ nhớ em Linh?

Mình chỉ cười:

- Nhớ em quá, nhưng giám đốc đang làm ăn thua lỗ, cứ níu anh lại làm tham mưu cho ông ta, nên chẳng đi đầu được.

 - Anh uống bia rồi nhảy với em được không?

- Được, nhưng Linh đi đâu rồi?

- Nó đi với bồ rồi.

- Ai thế?

- Anh Việt kiều chứ còn ai nữa! Hắn cứ đến đây năn nỉ xin má mì cho Linh nghỉ ba ngày để đi chơi với hắn.

- Lại trúng mánh rồi. Anh xem tướng anh Việt kiều ấy có vẻ si tình lắm.

- Anh cũng thế, phải không? Em chỉ thấy anh khen Linh là hoa khôi, còn em thì anh chả thèm đến nhà em chơi, có đúng không?

 - Loan là thần tượng của anh rồi. Anh sẽ đến nhà em một ngày gần đây.

Loan củng vào đầu mình và nói:

 - Anh mà xạo thì sẽ chết với em!

XIII

Tên giết người giấu mặt

Sau ba đêm ân ái, Mạnh Cường cảm thấy không thể kéo dài được nữa cuộc du hí với người đẹp Thu Linh. Hắn đã làm xong việc “ăn bánh trả tiền” với cô vũ nữ.

Về phần cô gái, qua cuộc điện đàm của Mạnh Cường với Ba Mập hôm qua, cô không khỏi giật mình khi biết gã Việt kiều này đang hoạt động trong một đường dây ma túy. Cô thừa biết không bao giờ hắn nói hết với cô mọi chuyện làm ăn ma mãnh để có “một vốn bốn lời”!

Suốt đêm trằn trọc, cô chỉ mong trời mau sáng để biến khỏi nơi này, giã từ kẻ đang kinh doanh cái chết trắng mà nếu cô nấn ná ở lại, có thể bị vạ lây.

 Đúng 7 giờ sáng, Linh đã thu gọn tiền bạc, quần áo và trang điểm phấn son rồi nói với gã Việt kiều:

- Em đi đây, chúc anh ở lại gặp nhiều may mắn...

Mạnh Cường vẫn còn tiếc rẻ, chưa muốn chia tay, hắn nói

- Anh mời em đi ăn sáng, hãy thong thả một chút nào?

Linh lắc đầu:

- Khỏi cần ăn sáng, em không thấy đói.

Cô vừa đứng lên, chưa kịp ra cửa thì đã có tiếng gõ cửa. Gã Việt kiều cất tiếng hỏi:

- Ai đó?

Và hắn đi ra mở cửa.

Một khuôn mặt bặm trợn ló vào.

 - Mạnh Cường kêu lên:

- Ba Mập! Ông đến sớm quá! Tôi hẹn ông 10 giờ kia mà?

Ba Mập lừ lừ tiến vào phòng khuôn mặt hốc hác như đói ăn, mất ngủ, râu ria đâm ra lởm chởm làm cho cô gái phát sợ, cô cố giữ thái độ bình tĩnh, cất tiếng:

 - Chào anh Ba!

Ba Mập nhếch mép:

 - Xin chào! Tôi xin lỗi cả hai bạn vì tôi phải đến đây hơn dự định vì tình hình căng thẳng lắm rồi.

Thu Linh biết mình chẳng còn gì để ở lại đây, dù chỉ vài ba phút, cô nói:

- Em cũng phải đi sớm, có công chuyện gấp gáp lắm. Anh Ba ở lại đây với anh Cường nhé! Em đi đây.

 Mạnh Cường tiến cô ra, rồi khép cửa lại, quay vào. Ba Mập đã ngồi dựa lưng vào ghế, hất hàm hỏi:

- Thỏa mãn lắm rồi phải không? Chả bù cho tôi, chưa kịp “làm ăn”, chưa kịp “vui vẻ” với em Huệ thì em Huệ đã hoảng hốt bỏ đi và đã bị công an hốt gọn ngay.

 - Cái nghề của chúng mình là như thế. Năng sớm, chiều mưa là chuyện bình thường...

Ba Mập trừng mắt:

- Như thế mà ông lại coi là chuyện bình thường được sao? Tôi phải đến đây sớm là vì nước chảy đến chân rồi. Sự nguy hiểm đang đến từng giây phút mà hình như ông cứ bình chân như vại?

- Sao? Gấp lắm rồi à? Ông nói hết đi! Nói đủ nghe thôi, nói lớn quá, có ai nghe thấy thì phiền!

Ba Mập vẫn nói to:

- Chỉ có tôi với ông thôi, còn có ai đâu mà sợ?

 Nỗi sợ hãi, lo lắng của Mạnh Cường đâu phải là vu vơ, vì chính lúc này đây, Thu Linh còn đứng lại bên ngoài cánh cửa, chăm chú lắng nghe câu chuyện của hai gã đàn ông mỗi lúc thêm gay gắt.

Mạnh Cường:

 - Thì ông nói đi nào?

- Con Lan, con Huệ bị tóm cổ, nhất định công an sẽ lần ra đường dây làm ăn của ông. Tôi đã đi với con Huệ, cũng có thể đã bị lộ rồi, công an chưa muốn bắt đấy thôi. Tốt nhất là phải cao chạy, xa bay, sớm phút nào, hay phút ấy...

- Ý kiến của chị Ba Ca li thế nào?

- Chị Ba ấy à? Chị hộ “biến”! Mỗi người mỗi ngả, biến càng nhanh càng tốt, nấn ná ở lại đây thì chiếc còng số 8 sẽ bập vào tay bất cứ lúc nào!

- Tôi và ông có thể nhờ vả bà ấy được chút gì không?

- Chị có hàng đấy, nhưng chưa dám bán ra. Bán ra không khéo bị lộ thì lại “Lạy ông, tôi ở bụi này ” Bên ngoài, công an đang truy quét dữ lắm. Cứ yên lặng chờ thời như chị ấy là thượng sách!

- Còn ông? Ông định biến đi đâu?

 - Đi đâu thì cũng phải có tiền. Ở bên kia, lúc chưa xảy ra vụ ông giết thằng Nhân con bà Năm thì chị Ba còn có thể bao bọc cho cả băng nhóm. Bây giờ mỗi người có một lệnh truy nã của Interpol rồi thì còn làm ăn gì được? Tôi khoác áo Việt kiều mà không có một đô la dính túi, lại không dám mò về làng xã, cứ quanh quẩn ở đây thì chết đói, chưa kể còn nơm nớp lo sợ bị bắt nữa.

Mạnh Cường:

- Số phận tôi thì có khác gì ông?

- Ông khác tôi lắm chứ. Số tiền của mẹ thằng Nhân đưa đến xin chuộc mạng cho nó, đại ca Phúc chê là ít, vẫn cứ nhận và cứ giết nó. Cảnh sát Úc truy nã thì đại ca Phúc chia cho ông một nửa, ông ẵm gọn số đô la đó, về đây ăn chơi thỏa thích, sao mà hết được? Còn tôi hầu như chỉ có hai bàn tay trắng nên đã hai lần phải ngửa tay xin ông bố thí cho mấy ngàn, bây giờ lại phải chạy trốn đi xa thì tôi uống nước lã hay sao?

- ?...

- Vì thế tôi lại phải tìm đến đây. Ông có thương tôi thì ông hãy cứu giúp tôi với?

 - Nghĩa là...

- Nghĩa là ông phải chia cho tôi một nửa số tiền ông đang có...

- Trời ơi! Ông có điên không đấy?

- Tôi đâu có khùng? Tôi hoàn toàn tỉnh táo! Nếu ông không chịu chia tiền thì tôi sẽ chết đói và ông sẽ chết theo, hoặc là tôi bị bắt thì ông cũng khó an toàn.

- Ông hù dọa tôi phải không?

- Tôi hù dọa ông làm gì? Sự thật là như thế. Ông là sát thủ, xung phong hạ sát thằng Nhân bằng 5 phát đạn K.54, nếu không có tôi và chúng nó bao bọc cho ông thì ông giết sao nổi thằng Nhân? Vậy mà khi chia chác tiền nong thì đại ca Phúc lại cho ông tới 100.000 đô la (tức là một nửa số tiền mà bà Năm đã nộp) ...

Mạnh Cường tỏ vẻ lúng túng:

- Thì vừa qua, tôi cũng đã biểu ông mấy ngàn đô rồi, còn gì? Tôi hạ sát thằng Nhân thì theo luật giang hồ, tôi được đại ca Phúc chia nhiều hơn các ông là có lý lắm chứ? Muốn ăn nhiều, sao ông không dám nhúng tay vào máu, mà lại đứng loanh quanh bên ngoài?

Ba Mập mới nghe đến ba chữ “luật giang hồ” thì đã muốn phát điên lên, hắn trở giọng ngay:

- Thôi, mày là thằng khốn kiếp, hãy nghe tao nói đây: mày đã cướp công của tao và của cả băng nhóm, để mày có nhiều tiền ăn chơi xả láng! Mày vui vẻ với con Linh ba hôm nay, mày không thể không trả cái giá dưới một ngàn đô, có phải không? Mày còn phải bao con Huệ và nướng vào các hộp đêm bao nhiêu ngàn đô la nữa? Bây giờ mày còn vòng vo Tam quốc, nói đến luật giang hồ, đã như vậy thì theo đúng luật giang hồ, mày phải nộp cho tao đủ 50.000 đô la, nếu không, thì mày chớ trách tạo tàn bạo!

Máu tham lam đã làm cho tên Cường nổi giận:

 - Đại ca Phúc là hảo hán mà còn chưa dám nói nặng với tao nửa lời. Còn mày, mày chỉ là tên tốt đen, nhát như con cáy, phi vụ nào cũng chỉ đứng ở vòng ngoài vì sợ mất mạng, bây giờ mày dám hỗn láo với tao, sao mày không biết ngượng?

Bị chửi vỗ mặt, Ba Mập gầm lên:

- Tao đứng ở đâu là do đại ca Phúc phân công, mày chửi tao là nhút nhát, còn mày thì thừa can đảm, dám xông vào chỗ chết chứ gì? Vậy mà giết người xong, lại có giò bỏ trốn vì bị truy nã? Mày đừng quên là cả băng phải trần lực ra bảo kê, sòng bạc, đâm thuê, chém mướn mới có miếng ăn ở Mỹ, ở Úc. Khi đại ca Phúc tổ chức bắt cóc thằng Nhân, con trai bà Năm thì đại ca đòi tiền chuộc 400.000 đó, bà ấy mới đưa được 200.000 đô, mày đã chặt một ngón tay nó gửi về cho mẹ nó để cảnh cáo, rồi hai ngày sau, mày đã nổ 5 phát đạn vào ngực nó, đầu nó, nhét xác nó xuống cống rồi phủi tay về lĩnh thưởng, rồi quên ngay các bố đã canh chừng, cản địa cho mày hạ thủ? Mày nên nhớ thằng Ba Mập đã nói là làm. Mày giết người thì oan hồn nó còn theo mày để báo oán. Mày giết người thì mày sẽ phải đền mạng, sát nhân thì giả tử. Có thằng đáng tuổi cha chú mày cũng đã giết người để ăn trên, ngồi trốc, tưởng đã yên thân, vậy mà còn bị vạch mặt. Mày là thằng nhãi nhép, chạy đâu cho thoát? Tao có bị bắt theo lệnh truy nã thì tao cũng chỉ là đứa ăn theo, vì miếng cơm, manh áo mà phải dẫn thân theo đại ca Phúc, tao ra đầu thú thì pháp luật sẽ khoan hồng, còn mày thì trăm phần trăm “dựa cột” thôi, con ạ!

Ba Mập ném mạnh ly nước xuống nền nhà, hầm hầm bước ra cửa, bỏ mặc thăng Cường tím mặt, run lên vì sợ hãi, đứng như trời trồng.

Cửa vừa bật mở, Ba Mập đã kêu lên khi thấy Thu Linh vừa nghe lén hết câu chuyện cướp của, giết người của tên “Việt kiều dởm”, cũng đang tái mặt, xách túi, lảo đảo đi về phía cầu thang xuống tầng trệt:

- Ồ, con này, mày cũng còn đứng nghe lén ở đây sao?

Cô gái không nói một lời, cũng không thèm quay lại.

Ba Mập than thở một mình:

- Ta sẽ đi về đâu đây, khi trong túi không còn một cắc?

***

XIV

Bích Liên và hai cô gái

Thu Linh về đến nhà mí mì Bích Liên lúc 9 giờ sáng, đã thấy Loan đang ngồi trò chuyện rất vui.

Bích Liên reo lên:

- Kìa! Linh đã về!

Loan cũng hỏi rất hồn nhiên:

- Mình với chị Liên đang mong cậu về.

- Thu Linh chưa hết hoảng loạn:

 - Ghê quá, chị ơi!

Bích Liên:

- Thắng đậm rồi phải không? Khao chị và Loan nhé! Ô kìa sao em có chuyện gì đăm chiêu dữ vậy?

 Thu Linh chậm rãi nói:

- Nó chi 1.300 đô, không thiếu một cắc, nhưng...

Bích Liên:

- Nhưng làm sao?

- Ghê tởm quá, nó không phải là Việt kiều chính hiệu, mà lại là một tên tội phạm đang có lệnh truy nã của Interpol quốc tế .

Loan tròn xoe mắt, kinh ngạc:

 - Trời! Lại thế nữa?

Bích Liên:

- Làm sao? Làm sao? Em kể đi nào?

- Nó can tội bắt cóc, tống tiền, giết người ở Úc, chạy trốn về đây lại dính luôn vào một đường dây ma túy. Ở Mỹ rồi ở Úc, nó hoạt động trong băng của thằng trùm có tên là Đại ca Phúc. Chúng nó bảo kê sòng bạc, đâm thuê chém mướn, buôn bán ma túy, rồi bắt cóc tống tiền và giết người luôn. Bị truy nã rồi mới chạy về đây. Nó cặp với con Huệ là đứa con gái đã từng đến vũ trường của ta. Trước khi đi chơi với em, nó “bàn giao” con Huệ cho tên đồng bọn là thằng Ba Mập. Thằng này cũng từng đến vũ trường của ta. Con Huệ mới bị bắt cùng với em gái nó là con Lan. Thằng Ba Mập thất cơ, lỡ vận, hết tiền đã tìm đến khách sạn sáng nay để trấn lột nó...

Bích Liên:

- Thằng Ba Mập đến gặp nó lúc mấy giờ?

Mới sáng tinh mơ, khi em đã nghe nó gọi điện thoại cho nhau từ đêm hôm qua. Nó van nài em ở lại đi ăn sáng, em từ chối thẳng thừng, vừa đứng lên thì thằng Ba Mập gõ cửa vào gặp nó. Cánh cửa khép lại, em đứng bên ngoài nghe lén hai thẳng cãi lộn với nhau, vạch tội nhau, hù dọa nhau và chửi nhau thậm tệ...

 - Vì sao vậy?

- Vì sau khi giết người ở Úc, nó được chia 100.000 đô la, nó chạy về Việt Nam ngay. Thằng Ba Mập được chia ít hơn, về sau nó, xài hết tiền mới mò đến đòi nó phải chia 50.000 đô. Nó không chịu, thế là hai đứa chửi nhau.

- Thì ra, ba chị em mình đều mất cảnh giác... Loan không nén nổi giận dữ:

- Cậu đã biết rõ bộ mặt thật của chúng nó, cậu phải tố cáo với công an.

Bích Liên:

- Các em hãy khoan đã, để chị suy nghĩ xem ta nên làm thế nào, nếu không tính toán kỹ càng thì mình cũng bị vạ lây với chúng nó... À, chị quên chưa hỏi em, bây giờ hai thằng ấy đi đâu rồi?

- Dạ, em đi được vài phút thì thằng Ba Mập cũng hầm hầm đi ra, chưa biết nó đi đâu. Còn thằng Cường vẫn nằm ở khách sạn...

Bích Liên dịu giọng nói:

- Thôi, em về đúng hẹn với chị là mừng lắm rồi. Cả Loan nữa, ta đi ăn cơm tiệm ở nhà hàng Triều Châu, rồi ta bàn tiếp...

Trong bữa ăn, ba chị em cùng chụm đầu lại nhỏ to tâm sự.

 Bích Liên:

 - Chuyện bồ bịch của ta với cánh đàn ông là chuyện bình thường như các em đã biết. Giám đốc tham nhũng, Việt kiều dởm hay mấy thằng choai choai ve vãn, ta cứ ra giá. Đứa nào chịu thì chơi, không chịu thì... mời anh ra khỏi cửa. Việc gì phải suy nghĩ cho đau đầu? Chuyện của em Linh vừa kể, cũng thế thôi. Ta biết nó là tên tội phạm thì từ nay chấm dứt, không chơi với nó nữa. Sau này nếu nó bị tóm cổ, công an có hỏi thì ta cứ chối bay mọi chuyện. Rằng chỉ quen nó ở vũ trường thôi, không chơi bời chi hết. Người ta đang chống tệ nạn mà ta lại dính vào tệ nạn thì ông chủ đuổi việc, báo lại đăng tin ầm ĩ thì hết chỗ làm ăn. Em Loan có nêu việc tố cáo chúng nó với công an, theo chị thì không tố cáo, sẽ lôi thôi lắm, phức tạp thêm mà thôi. Em cứ yên tâm, công an đã bắt hai chị em con Huệ, con Lan thì công an sẽ lấy lời khai chúng nó và sẽ lần ra đầu mối của thằng Cường, thằng Ba Mập, công an của ta cũng giỏi lắm chứ! Có đứa nào lại thoát được lệnh truy nã của công an? Nếu bọn tội phạm không ra đầu thú thì sớm muộn cũng sẽ bị bắt hết!

XV

Trước giờ G.

8 giờ sáng.

Đại úy Vũ Hùng đã gọi dây nói cho cả ba mũi trinh sát hẹn sẽ đến làm việc ngay buổi sáng nay trên từng địa bàn.

 - Người đầu tiên anh gặp là Quỳnh Hoa ở một quán cà phê cóc trên đường Hùng Vương đối diện với khách sạn Sao Mai.

Quỳnh Hoa nói:

- Sau khi cãi lộn với Ba Mập, tên Cường chuyển đến phòng 206 trên khách sạn này. Em cũng mướn ngay phòng 205, giám sát đối tượng chặt chẽ từng giờ. Y có vẻ mệt mỏi lắm.

Vũ Hùng hỏi:

 - Còn Ba Mập đi đâu?

- Y về Tân Bình, ở một phòng trọ hạng bét. Duy Phong đã bám sát tên này.

- Được rồi, em cứ ở đây, chờ lệnh của thủ trưởng Hồng Quang. Anh đi đây.

 Vũ Hùng phóng xe đến đường Cộng Hòa quận Tân Bình.

Duy Phong đang đứng chờ anh ở đầu con hẻm số 12. Phong xiết chặt tay anh, báo cáo:

- Ba Mập đang ở phòng số 5, em bám sát hắn về đây và mướn phòng số 2. Y có nét mặt giận dữ lắm.

Vũ Hùng khen:

- Thế là rất tốt, cậu cứ ở đây, chờ mệnh lệnh Ban chuyên án.

- Dạ.

Vũ Hùng lại quay sang đường Cách mạng Tháng 8 và mười phút sau, xe anh đã dừng lại trước cửa khách sạn Mây Hồng. Quang Huy, anh trinh sát đẹp trai đã đón anh ở đó. Bước vào quán cà phê bên cạnh, Vũ Hùng tìm được một bàn ở góc trong cùng ngồi với Quang Huy.

Huy nói nhẹ nhàng:

- Chị Ba Ca - li vẫn ở đây với ông chủ nhà băng Việt Tiến.

Vũ Hùng hỏi:

 - Em có hiểu thêm gì về Việt Tiến không?

- Dạ. Như hôm trước anh nói với em: Việt Tiến cặp bồ với mụ Ba tức là đã rơi vào cái bẫy của mụ rồi.

 Vũ Hùng bổ sung thêm:

- Công an thành phố còn cho ta biết thêm: Việt Tiến là ngân hàng cổ phần đang phá sản, công nợ chồng chất, có hiện tượng lừa đảo khách hàng mấy chục tỷ đồng. Ông chủ ẵm gọn va li đô la đi Mỹ để “tiếp thị” hai tháng nay. Về nước lại tự nguyện đi tháp tùng, xách va li cho mụ Ba. Nhiều con nợ bị lừa đảo đã phát đơn khiếu kiện ông chủ và ông chủ bỏ trốn, đang bị khởi tố và có lệnh truy nã. Ta đã thông báo cho công an kinh tế biết tin sốt dẻo: ông chủ nhà băng đang lẩn trốn tại đây và đang bị Quang Huy giám sát chặt chẽ.

Quang Huy cười:

 - Thưa anh: giờ này “ông bà” có lẽ vẫn còn ngủ say sưa, chưa thấy dậy đi ăn sáng.

Vũ Hùng còn vui hơn anh bạn trẻ:

- Thật là thú vị: “Ông thì tưởng bà là Việt kiều có lắm bạc, nhiều vàng. “Bà” lại tưởng ông là quan to, có nhiều thế lực, sẽ là chỗ ẩn nấp vững chắc cho bà. Chỉ có ban chuyên án mới biết hai đối tượng này là “kẻ cấp - bà già” gặp nhau và chúng đã lọt vào tầm ngắm của Quang Huy.

- Dạ.

 - Vì vậy, Huy không được lơ là để mất cảnh hai đối tượng nguy hiểm này.

Nửa giờ, em lại phải báo cáo về cho anh một lần vì giờ G. sắp điểm rồi, em cố gắng lên. Anh phải quay về ngay Sở chỉ huy của thủ trưởng Hồng Quang. Ông đang nóng lòng đợi anh về báo cáo trực tiếp...

 Quang Huy xiết chặt tay đội trưởng của mình:

- Anh yên tâm. Em xin làm hết sức mình.

***

Đại tá Hồng Quang vừa nghe Vũ Hùng báo cáo, vừa ghi nhanh vào cuốn sổ tay của mình những điều cần thiết về các đối tượng đang nằm trong tầm ngắm của ba mũi trinh sát. Ông nói:

Trừ tên Ba Mập đang thất nghiệp và “đói rách”, còn hai tên kia đều là cỡ bự: Mạnh Cường hoảng loạn vì con Lan và con Huệ đã bị bắt. Mụ Phương (tức chị Ba Ca li) còn chủ quan núp bóng ông chủ nhà băng, y có biết đâu, ông bố Việt Tiến cũng sẽ bị “dính theo” “người tình tuyệt vời” trong vụ này.

- Dạ.

- Các cậu có thấy không? Mấy vũ trường có ma túy, có thuốc “lắc”, có mãi dâm lâu nay hoạt động ì xèo, bị báo chí phanh phui, đã treo bảng “tạm nghỉ hai tháng” để sửa chữa nhà cửa. Dân chơi lại chạy tán loạn, di tản về các quán karaoke tiếp tục quậy, "lắc” đến mệt nghỉ. Dân chơi sống không lý tưởng, đang lao vào cuộc chơi thác loạn, trở thành khách hàng béo bở của Mạnh Cường, chị Ba Ca li, Ba Mập và bao nhiêu tên khác nữa?

- Dạ.

- Tôi đã huy động 6 xe đặc chủng, chia cho mỗi mũi trinh sát 2 xe và bốn cán bộ, chiến sĩ. Giờ phá án, giờ G. sẽ là 12 giờ 30 phút trưa nay. Tôi đã ký lệnh bắt và khám xét khẩn cấp nơi ở của cả 4 đối tượng này. Cậu sẽ về tăng cường cho mũi tấn công của Quỳnh Hoa, bắt gọn tên Cường...

Vũ Hùng cảm thấy phấn chấn hẳn lên trước một đòn quyết định cho trận đánh mà anh và đồng đội đã phải phấn đấu quyết liệt trong mấy tháng qua.

***

 

XVI

Kiều Loan và người kể chuyện "Nghìn lẻ một đêm"

Vũ Hùng bước vào vũ trường Siêu Sao như một dân chơi thứ thiệt, bởi anh đã quá quen thuộc với má mì Bích Liên và hai cô đào xinh đẹp nhất ở đây.

Hôm nay, vừa thoáng thấy anh, Kiều Loan đã nhoẻn miệng cười:

- Cả hai tuần anh Kỳ mới tới, quà của em đâu?

Vũ Hùng vẫn giữ được hoàn toàn bí mật trong vai diễn Văn Kỳ - thư ký của giám đốc công ty TNHH Bình Minh. Anh phải làm bộ thản nhiên:

- Anh phải đi với giám đốc ra Nha Trang.

- Sao không gọi điện thoại cho em?

 - Vì thế, hôm nay anh mới phải đến đây xin lỗi em...

Không ngần ngại, Kiều Loan đã nắm lấy cổ tay anh:

 - Từ nay thì em giữ chặt anh lại, không cho đi đâu nữa!

 

Nghe Loan nói lao xao, Thu Linh từ trong phòng Bích Liên bước ra, đến ngay bàn số 2, ngồi sà xuống bên cạnh Vũ Hùng:

- Loan dữ dằn quá phải không anh Kỳ. Anh đừng chơi với nó nữa...

Kiều Loan vênh váo:

- Anh Kỳ là “ông xã” của Loan rồi. Cấm Linh không được rủ rê đó! À, anh Kỳ ơi! Tên Cường, Việt kiều dởm trước có đến đây mấy lần, mới bị bắt rồi đó.

Vũ Hùng nhún vai:

- Chuyện nhỏ thôi mà! Anh có xem báo Phương Nam đăng tin: nó và mấy tên nữa dính vào ma túy, báo có in hình nó kia mà...

Loan lại thao thao:

- Nó có lệnh truy nã quốc tế về tội bắt cóc, tống tiền, giết người ở Úc rồi trốn về đây...

Linh nhỏ nhẹ hơn:

- Nó mời em đi ăn, em chả thèm đi.

- Đi cũng chẳng sao! Công an biết rõ quá chứ!

Kiều Loan ra vẻ khôn ngoan hơn bạn:

- Từ nay cứ phải cảnh giác. Lỡ ra lại phải làm nhân chứng, cũng phiền!

- Vũ Hùng lảng sang chuyện khác:

- Hôm nay, anh được giám đốc thưởng cho một tháng lương, muốn mời hai em và chị Bích Liên đi ăn ở Triều Châu có được không nào?

- Anh định đi vào giờ nào? - Loan hỏi.

Vũ Hùng:

- Anh rảnh việc cả ngày. Tùy Loan và Linh chọn giờ khi có ý kiến của chị Liên.

Thu Linh nói vội để chọc Kiều Loan:

- Kiều Loan đã là “bà xã” của anh Kỳ, em xin nhường quyền chọn giờ cho Loan.

Vũ Hùng hỏi Kiều Loan:

- Loan thích đi vào giờ nào?

Loan chưa kịp trả lời thì má mì Bích Liên đã bước tới:

- Chào anh Kỳ! Xin thay mặt hai em, cám ơn anh nhiều. Nếu Liên được phép chọn giờ thì xin đi vào lúc 5 giờ chiều nay có được không ạ?

Vũ Hùng:

- Xin nhất trí!

Anh càng thêm vui khi thấy mình vẫn được coi là anh chàng tốt bụng. Loan vẫn níu kéo anh:

- Bây giờ em mới hỏi tội anh: Hôm trước anh nói vì bận nhiều công chuyện nên chưa đến chơi nhà em. Hôm nay anh rảnh rồi, có đến không nào?

 Vũ Hùng thấy mình bị dồn ép nên đành phải nói:

- Ăn cơm chiều xong thì em cứ bắt cóc anh luôn nếu chị Liên cho phép.

Bích Liên:

- Liên xin chiều cô em út đấy.

Vũ Hùng:

- Xin cám ơn Liên nhiều lắm.

Liên như sực nhớ ra, hỏi Vũ Hùng:

- À anh Kỳ xem báo rồi kể thêm vụ thằng Cường cho Liên nghe nào?

Vũ Hùng:

-                Có một anh bạn của mình làm bên công an nói rằng báo chưa nói hết mấy chi tiết như: thằng Cường có tên thật là Bùi Hữu Hoài sát thủ ác nhất đó. Khi khám xét phòng trọ của nó còn phát hiện hai hộ chiếu giả mạo, ba bánh hêrôin, 2 ký thuốc phiện và 50.000 đô la Mỹ... Tên Ba Mập thì không có tài sản gì đáng giá, xin thành thật khai báo, vạch tội giết người của thằng Cường. Còn mụ Phương (tức chị Ba Ca - li) có một va li hai đáy để chung với hành lý của ông chủ nhà băng Việt Tiến. Khi bật tung cái đáy va li của mụ Phương, công an đã khui ra 2.000 viên nữ hoàng, 500 viên hồng phiến và 20.000 đô la Mỹ. Ông chủ nhà băng Việt Tiến cũng có lệnh truy nã nên đã bị còng tay luôn!

Bích Liên:

- Công an mình giỏi thiệt!

Vũ Hùng:

- Mấy tên tội phạm cứ tưởng không ai hay biết nên tha hồ móc nối với nhau qua mặt công an, nào ngờ chúng nó đã sa lưới hết. Anh bạn công an của mình còn cho biết thêm, tên đại ca Phúc cầm đầu băng nhóm, bỏ trốn sang Luân Đôn (Anh Quốc) đã bị bắt nửa tháng trước dây và đã bị dẫn độ về Sydney giao cho cảnh sát Úc xử lý ...

Bích Liên nói như tổng kết câu chuyện về tên Cường:

- Đã dính vào ma túy, lại bắt cóc, tống tiền, cướp của, giết người thì chỉ có chết, ở đâu cũng chết.

Vũ Hùng thấy buổi góp chuyện ở đây thật rôm rả. Anh vẫn chọn nơi đây làm một địa bàn cho các hoạt động nghiệp vụ lâu dài của mình. Kiều Loan càng có cảm tình với anh thì anh càng gặp nhiều thuận lợi.

Sau buổi chiêu đãi ba cô bạn ở nhà hàng Triều Châu, Vũ Hùng trở về cơ quan đã thấy Quỳnh Hoa ngồi đợi. Cô làm bộ bí mật đối với anh:

 "- Anh Hùng có một cô bạn đến tìm nhé! Rất đẹp, rất xinh, đúng là “bà xã” tương lai, chứ còn ai nữa? Phấn khởi không nào?

- Kim Thoa? Cô ấy có biết anh về đâu mà tới thăm, Quỳnh Hoa đừng có bịa?

- Thế thì thôi vậy. Lát nữa anh có bị bứt tai thì rang chịu, chớ có trách Hoa nhé?

 - Sợ gì ai kia chứ? Thôi cứ chịu khó đưa Quỳnh Hoa đi ăn kem rồi Hoa đưa cho một bức thư mật và khẩn của chị Kim Thoa.

Vũ Hùng cười xòa:

- Có thể chứ, có thư thì có lý hơn là có người đến tìm anh.

- Thư còn quan trọng hơn người, anh lấy xe đèo em đi ăn kem rồi em đưa thư cho, tâm sự chắc là dài ghê lắm cho nên bao thư mới dày cộm đây này!

Vũ Hùng đón phận phong thư từ tay cô bạn trinh sát, anh bồi hồi mở ra...

VXII

Đoạn kết

Anh Vũ Hùng quý mến, Thư này của em đến với anh thật bất ngờ, có phải không anh?

Bấy lâu, anh cứ đi biền biệt, quên cả cô em gái nhỏ của anh rồi.

 Vậy mà, qua báo chí, em mới hay tin anh vừa lập công xuất sắc, em “tha tội” cho anh đó. Em chẳng có chi làm quà gửi cho anh, em đành chép lại bốn câu thơ mà bạn em vừa gửi cho em. Bạn em khoe với em: đây là bốn câu thơ rất hay của chị Yên Hà sinh ở Hà Nội, lại thành danh ở Sài Gòn, chị viết:

Đỏ rực một trời hoa phượng vĩ,

 Hồng lên đôi má gái xuân thì.

Nỗi riêng riêng để buồn man mác

Tâm sự vơi đầy, ai có nghe?”

Anh Hùng ơi!

Mùa hè đến rồi đó, mùa hè đối với em là mùa làm luận án tốt nghiệp, mùa hè đối với anh lại là mùa lập chiến công. Hai đứa chúng mình đều thấy “Đỏ rực một trời hoa phượng vỹ” có phải không anh?

Em lại còn hỏi:

“Tâm sự vơi đầy, ai có nghe?”

Nhà thơ đã nói dùm em rồi đó. Em nhõng nhẽo lắm, có phải không anh? T

Mùa hè là mùa có nhiều kỷ niệm của thời áo trắng sân trường, con trai cứ nhìn trộm con gái, làm cho “Hồng lên đôi má gái xuân thì.”! Em nói vậy, em có “dễ ghét” không? Tha tội cho em nhé, vì em đã quấy rầy anh giữa lúc anh bận trăm công, nghìn việc.

Nhưng dù anh bận đến đâu, cũng phải dành ra một buổi để viết thư cho em, viết thật dài nhé!

Anh không viết thì em giận anh nhiều lắm đó!”

Em gái của anh

 Kim Thoa

 Vũ Hùng buông lá thư xuống bàn, anh lại nhớ đến Kim Thoa, cô bạn sinh viên không ngừng theo dõi bước anh đi.

Anh tự hứa với lòng mình: anh sẽ viết, viết để kể lại cho Kim Thoa nghe tất cả một mùa hè gian lao, vất vả, bận bịu đến quên ăn, quên ngủ để có được ngày vui hôm nay. Anh sẽ báo tin cho Kim Thoa biết: công việc của anh đã hoàn tất, một chuyên án đã khép lại. Thủ trưởng Hồng Quang sẽ cho anh và toàn đội được nghỉ một tuần để về thăm gia đình, bạn bè.

Anh sẽ trở về ngôi nhà bé nhỏ của Kim Thoa để cảm thông sâu sắc với “Tâm sự vơi đầy” của người đẹp đang mỏi mắt chờ anh giữa một mùa hoa phượng.

Anh sẽ kể lại cho Kim Thoa nghe chuyện anh phải “nhập vai” Văn Kỳ để ra vào vũ trường Siêu Sao để cặp bồ với cô vũ nữ xinh đẹp có tên là Loan ở bàn số 2.

Anh sẽ kể chuyện “ăn chơi tốn kém” ở vũ trường đã làm số tiền lương ba tháng của mình... bay theo người đẹp.

 Kim Thoa sẽ phải bật cười về vai diễn rất đạt của anh, làm cho việc phá án diễn ra nhanh gọn, đạt hiệu quả cao.

Thủ trưởng Hồng Quang rất hài lòng, ông nói với cả đội:

- Các cậu về nghỉ một tuần cho thư giãn, thoải mái rồi lại về đây đầu tuần sau, nhận nhiệm vụ mới. Một chuyên án khác sẽ mở ra, còn gay go, phức tạp hơn nhiều!

Vũ Hùng cảm nhận sâu sắc một điều: “Để có một ngày bình yên, chắc chắn anh sẽ còn phải trải qua nhiều ngày bão tố... Trước mắt là phải giải thoát cho bao nhiêu bạn trẻ đang tự hủy hoại đời mình trong vòng tay nghiệt ngã của Nữ hoàng”.  

 

Vũng Tàu mùa hè năm 2001

Nguyễn Thiện Thuật


No comments:

Post a Comment